Tác giả: admin

  • Chưa đầy 5 năm nữa, thứ ‘đắt nhất’ sẽ không phải là nhà, ô tô mà là 4 thứ này

    Chưa đầy 5 năm nữa, thứ ‘đắt nhất’ sẽ không phải là nhà, ô tô mà là 4 thứ này

    Với sự tiến bộ của xã hội và sự phát triển không ngừng của nền kinh tế như hiện, giá trị của vạn vật trong cuộc sống cũng không ngừng thay đổi. Trước đây, ai cũng nghĩ nhà cửa, ô tô là những thứ xa xỉ nhất, cũng là biểu tượng cho sức mạnh kinh tế của 1 người nên hầu hết mọi người đều mong được sở hữu những thứ này.

    Tuy nhiên, trong bối cảnh kinh tế phát triển nhanh chóng hiện nay, lối sống và giá trị của người dân đã thay đổi. Trong vòng 5 năm nữa, những thứ đắt nhất có thể không còn là nhà và ô tô nữa mà là những thứ rất đơn giản nhưng không thể mua được.

    Thông tin này đã được đăng tải lên báo rồi, mình chia sẻ lại trong bài viết dưới đây cho mọi người cùng tham khảo xem có đúng không nhé!

    Trong năm nữa, 4 thứ sẽ trở nên đắt nhất mà không phải là nhà lầu, xe hơi

    Nhà lầu xe hơi sẽ không còn là những thứ đắt đỏ nhất, ảnh: DSD

    Thứ nhất: Một công việc ổn định

    Trong môi trường xã hội phát triển nhanh chóng hiện nay, một công việc ổn định đã trở thành mục tiêu quan trọng được nhiều người theo đuổi.

    Một công việc ổn định cũng đồng nghĩa với một nguồn thu nhập rất ổn định. Nó phải đảm bảo cung cấp đủ học phí và chi phí hàng ngày cho gia đình, có thể thúc đẩy mối quan hệ với đồng nghiệp và có thể tận hưởng một cuộc sống chất lượng cao…

    Quan điểm về công việc và thu nhập hiện nay của các bạn trẻ đang có sự thay đổi rất nhiều so với những thế hệ trước kia. Phần lớn mọi người mong muốn có được nguồn thu lớn thay vì phải góp nhặt từng đồng mỗi tháng. Tuy nhiên, thực tế không phải ai cũng làm được và đây vẫn là điều mà tất cả hướng đến trong thời gian tới.

    Thực phẩm sạch trở thành tài sản quý giá, ảnh: DSd

    Thứ 2: Thực phẩm lành mạnh

    Thực phẩm cũng đã thay đổi cùng với sự phát triển kinh tế và xã hội và những thay đổi này có tác động lớn đến tình trạng sức khỏe của con người. Trong môi trường sống nhịp độ nhanh của xã hội hiện đại, người ta lựa chọn đồ ăn mang đi hoặc một số đồ ăn nhanh để tiết kiệm thời gian, tuy tiện lợi nhưng chúng cũng gây ra hàng loạt vấn đề về sức khỏe và an toàn thực phẩm.

    Rất khó để kiểm soát độ tươi và chất lượng của nguyên liệu trong đồ ăn mang đi và đồ ăn nhanh. Và sau 5 năm nữa, tình trạng này càng trở nên nhiễu loạn hơn.

    Nhiều loại thực phẩm chứa nhiều chất bảo quản, tiêu thụ lâu dài có thể ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe con người. Vì vậy, nếu vấn đề an toàn thực phẩm hiện nay không được giải quyết hiệu quả thì thực phẩm tốt cho sức khỏe sẽ ngày càng trở nên quý giá.

    Thứ 3: Sức khỏe

    Nếu như mọi người quan sát rộng ra sẽ thấy: Ở thồi bố mẹ chúng ta (thế hệ 6x, 7x) thì mục tiêu lớn nhất trong cuộc đời họ là đủ ăn, đủ mặc. Đến thế hệ 8x, 9x điều này đã thay đổi vì phần lớn cả xã hội đã vượt qua được mục tiêu đủ ăn đủ mặc và bắt đầu đặt ra mục tiêu: Phải giàu có hơn người khác.

    Thực tế xã hội hiện nay ai cũng lao đầu đi kiếm tiền để thực hiện mục tiêu sống giàu có, sung sướng, sống để hưởng thụ. Trong hành chính đó, rất nhiều người đã đánh mất đi thứ quý giá hơn cả tiền, đó chính là sức khỏe.

    Chính vì vậy, trong vòng 5 năm tới, sẽ có một thế hệ nhận ra rằng, sức khỏe mới là thứ quý giá đắt nhất không thể mua được bằng tiền. Và cũng chính họ sẽ là thế hệ bỏ ra rất rất nhiều tiền để chữa bệnh, để mua sự khỏe mạnh.

    Sức khỏe là thứ đắt nhất vì có tiền cũng không mua được, ảnh: dsD

    Thứ 4. Không khí sạch

    Sở dĩ không khí sạch có thể trở thành nguồn tài nguyên quý giá trong tương lai chủ yếu là do mức độ ô nhiễm môi trường nghiêm trọng. Không khí rất quan trọng đối với con người, mọi người đều biết điều này. Tuy nhiên, tình trạng ô nhiễm không khí ngày nay rất nghiêm trọng và nhiều người chưa nhận thức được vấn đề này. Bạn phải biết rằng khi không khí ô nhiễm được hít vào cơ thể con người có thể gây ra nhiều bệnh tật, thậm chí tử vong.

    Do sự phát triển nhanh chóng của công nghiệp hóa, vấn đề ô nhiễm không khí ngày càng trở nên nổi bật. Đặc biệt ở một số khu công nghiệp nặng, mức độ ô nhiễm ngày càng nghiêm trọng, đe dọa sức khỏe con người.

    Mỗi chúng ta có trách nhiệm và nghĩa vụ tham gia cải thiện chất lượng không khí. Vì vậy, trong cuộc sống hàng ngày, hãy chọn phương tiện giao thông công cộng hoặc đi xe đạp, hạn chế sử dụng ô tô cá nhân nhiều nhất có thể để giảm lượng khí thải. Ngoài ra, chúng ta cũng cần chú ý đến các vấn đề bảo vệ môi trường như phân loại rác, cấm bắn pháo hoa,… sẽ giúp cải thiện không khí.

    Tóm lại, trong 5 năm tới và hơn thế nữa, sự phát triển xã hội và giá trị con người sẽ thay đổi. Nhà và ô tô không còn là thước đo duy nhất về chất lượng cuộc sống. Thay vào đó, mọi người sẽ chú trọng nhiều hơn đến không khí trong lành, thực phẩm lành mạnh, sức khỏe tốt, nguồn thu ổn định để làm nền tảng cho cuộc sống.

  • Thanh niên ngang nhiên ny trong lớp học

    Thanh niên ngang nhiên ny trong lớp học

    Cân nhắc trước khi xem Video

    *Bài viết không nhằm cổ xuý hay khuyến khích bất kỳ hành động tiêu cực nào, mà chỉ mang mục đích chia sẻ và lên án những hành vi sai trái.

    Cân nhắc trước khi xem Video

    *Bài viết không nhằm cổ xuý hay khuyến khích bất kỳ hành động tiêu cực nào, mà chỉ mang mục đích chia sẻ và lên án những hành vi sai trái.

  • Lén đến dự đám cưới chồng cũ để xem cô vợ hai mà anh ta lấy có được như tôi không, tôi chỉ dám đứng 1 góc “dò la

    Lén đến dự đám cưới chồng cũ để xem cô vợ hai mà anh ta lấy có được như tôi không, tôi chỉ dám đứng 1 góc “dò la

    Người ta thường nói, điều đau lòng nhất không phải là chưa từng có được, mà là đã từng có, từng nắm trong tay, nhưng lại tự tay đánh mất. Tôi chưa bao giờ thật sự hiểu câu nói ấy, cho đến khi chồng cũ của tôi tái hôn.

    Thấm thoắt đã hơn 3 năm kể từ ngày chúng tôi ly hôn. Ba năm không quá dài, nhưng cũng đủ để một người thay đổi, đủ để tôi nhìn lại cuộc hôn nhân đã qua bằng một ánh mắt hoàn toàn khác.

    Khi còn là vợ chồng, tôi luôn cảm thấy anh chẳng có điểm gì nổi bật. Anh hiền lành quá, trầm lặng quá, cuộc sống với anh bình yên đến mức tôi thấy nhàm chán. Tôi từng nghĩ, một người đàn ông như thế không thể cho tôi cảm giác rung động, không thể khiến cuộc đời tôi rực rỡ hơn.

    Nhưng tôi đã nhầm.

    Chúng tôi quen nhau từ thời đại học, yêu nhau 2 năm rồi kết hôn ngay sau khi ra trường. Khi ấy, anh đối với tôi rất tốt. Tốt một cách âm thầm, không phô trương. Anh không nói những lời ngọt ngào, cũng chẳng làm những điều lãng mạn, nhưng luôn đặt tôi ở vị trí quan trọng nhất. Lương tháng của anh đưa hết cho tôi giữ, tôi muốn mua gì anh cũng không hỏi han, không than phiền. Tôi tiêu hết tiền, anh chỉ cười rồi bảo:

    – Không sao, tháng sau lại có.

    Gia đình anh cũng không tệ. Khi chúng tôi cưới nhau, mẹ chồng mua nhà cho hai vợ chồng. Cuộc sống tuy không giàu có nhưng đủ đầy, yên ổn. Chỉ là, tôi khi ấy không biết trân trọng. Tôi cảm thấy cuộc sống lặp đi lặp lại, ngày qua ngày không có gì mới mẻ. Sự tử tế của anh, lâu dần trong mắt tôi lại trở thành điều hiển nhiên.

    Rồi tôi ngoại tình.

    Tôi ngoại tình và đã đề nghị ly hôn. (Ảnh minh họa)

    Tôi không phải kiểu phụ nữ đa tình, nhưng khi gặp người đàn ông đó, tôi lại nghĩ mình đã tìm thấy tình yêu đích thực. Cảm giác say mê, mới mẻ khiến tôi mù quáng. Tôi yêu đến mức không thể dừng lại, và chính tôi là người chủ động nói rõ mọi chuyện, đề nghị ly hôn với chồng. Khi đó, tôi chỉ mải đắm chìm trong cảm xúc của mình, hoàn toàn không để tâm đến ánh mắt buồn bã, thất vọng của anh.

    Sau ly hôn, tôi sống cùng người tình thêm một năm. Một năm ấy, tôi gần như quên hẳn sự tồn tại của chồng cũ. Nhưng tình yêu bắt đầu phai nhạt, những cuộc cãi vã xuất hiện ngày càng nhiều. Chúng tôi không còn thấu hiểu, không còn nhường nhịn. Khi những cảm xúc ban đầu biến mất, tôi mới nhận ra, thứ tôi tưởng là tình yêu lớn lao ấy, hóa ra lại mong manh đến vậy.

    Chính lúc đó, tôi bắt đầu nhớ đến chồng cũ. Nhớ sự bao dung, nhớ cảm giác an toàn khi ở bên anh.

    Tôi đem hai người đàn ông ra so sánh, và càng so sánh, tôi càng đau. Tôi nhận ra người yêu tôi nhất, người phù hợp nhất với tôi, thực ra đã bị chính tôi đẩy ra xa.

    Nhưng tôi không đủ dũng khí để quay lại tìm anh. Tôi sợ đối diện với lỗi lầm của mình, sợ bị từ chối. Tôi thậm chí còn ngây thơ nghĩ rằng, biết đâu một ngày nào đó anh sẽ quay đầu, sẽ chủ động tìm tôi như trước kia.

    Tôi đem hai người đàn ông ra so sánh, và càng so sánh, tôi càng đau. (Ảnh minh họa)

    Cho đến khi tôi biết tin anh kết hôn.

    Khoảnh khắc ấy, tim tôi đau nhói. Một cảm giác mất mát thật sự, không còn đường lui. Tôi đã mất anh rồi, mất mãi mãi. Không hiểu vì sao, tôi lại quyết định lén đến dự đám cưới của anh dù không được mời. Có lẽ tôi muốn tự mình khép lại đoạn quá khứ này, hoặc cũng có thể tôi chỉ muốn nhìn anh lần cuối với tư cách một người xa lạ.

    Trong đám cưới, tôi thấy anh rạng rỡ, tự tin, hạnh phúc. Một hạnh phúc không còn liên quan đến tôi. Tôi chợt hiểu, không có tôi, anh vẫn có thể sống tốt, thậm chí còn tốt hơn trước.

    Nhưng điều tôi không ngờ nhất là sau khi về nhà, tôi nhận được tin nhắn của anh:

    “Anh yêu em, từng yêu em rất nhiều”.

    Tôi sững sờ. Chỉ vọn vẻn 8 từ nhưng tôi đọc đi đọc lại tin nhắn đó nhiều lần, không hiểu tại sao chồng cũ nhắn cho mình một tin nhắn như vậy. Rồi, khi chưa kịp trả lời, tin nhắn anh lại đến:

    “Anh đã thấy em đến dự đám cưới anh. Anh từng yêu em, từng mong em quay lại, nhưng bây giờ đã muộn rồi. Chúng ta không thể quay lại quá khứ nữa. Chúc em hạnh phúc”.

    Tôi òa khóc, vừa đau, vừa hối hận, vừa day dứt. Nếu ngày đó tôi trân trọng hơn một chút, nếu tôi tỉnh táo hơn một chút, có lẽ kết cục đã khác. Nhưng đời không có “nếu như”. Có những người, một khi đã bỏ lỡ, sẽ mãi mãi chỉ còn là ký ức.

    Giờ đây, tôi chỉ có thể tự nhắc mình rằng hãy trân trọng những gì đang có, bởi không phải mất đi rồi, bạn mới có cơ hội hối hận.

  • Vợ cũ đến thăm rồi ngủ lại, nửa đêm nghe âm thanh ngoài phòng khách, hôm sau tôi xin cô ấy tái hôn

    Vợ cũ đến thăm rồi ngủ lại, nửa đêm nghe âm thanh ngoài phòng khách, hôm sau tôi xin cô ấy tái hôn

    Đêm đó, tôi nằm xuống mà không sao ngủ được.

    Ba năm kể từ ngày ký vào tờ giấy ly hôn, tôi đã quen với nhịp sống chỉ có 2 bố con. Sáng đưa con đi học, chiều đón về, tối ăn cơm cùng bố mẹ. Cuộc sống không dư dả, nhưng đủ bình yên để tôi tin rằng mình có thể đi tiếp như thế, chậm rãi và lặng lẽ. Tôi từng nghĩ, mọi thứ đã khép lại rồi.

    Cho đến hôm qua.

    Cô ấy đứng trước cổng nhà tôi, dáng người quen thuộc nhưng ánh mắt thì lạ lẫm hơn xưa. Vẫn là gương mặt ấy, chỉ có điều ánh nhìn không còn sắc sảo như ngày trước, mà nhiều hơn một chút dè dặt, một chút mong chờ. Cô ấy nói muốn vào thăm con. Tôi im lặng vài giây, rồi gật đầu.

    Con trai tôi nhìn thấy mẹ thì sững lại, sau đó chạy ào đến ôm chặt. Nó cười, cười rất tươi, nụ cười mà đã lâu rồi tôi không thấy. Tôi đứng bên cạnh, trong lòng có gì đó vừa ấm lên, vừa nhói đau. Có lẽ, 3 năm qua, đứa trẻ thiếu mẹ nhiều hơn tôi vẫn tưởng.

    Cô ấy ở lại đến chiều, rồi tối. Bố mẹ tôi hỏi han đủ điều, còn con trai thì quấn lấy mẹ không rời. Tôi định mở lời nhắc cô ấy về, nhưng nhìn cảnh đó, tôi lại không nói được. Cuối cùng, bố mẹ giữ cô ấy ở lại ăn cơm và ngủ lại với con một đêm. Cô ấy đồng ý rất nhanh, như thể đã chờ sẵn câu nói ấy từ lâu.

    Con trai tôi chạy ào đến gặp mẹ khi gặp lại. (Ảnh minh họa)

    Tối hôm đó, khi cả nhà đã ngủ, tôi thức dậy đi vệ sinh. Đèn phòng ngoài vẫn sáng. Tôi định tắt thì nghe thấy tiếng nói chuyện khe khẽ. Là mẹ tôi và cô ấy. Tôi đứng lại, không hiểu vì sao mình không bước tiếp mà cứ đứng yên nghe.

    – 3 năm rồi, sao con không đi bước nữa?

    Giọng mẹ tôi trầm và chậm. Cô ấy đáp rất khẽ, nhưng rõ ràng:

    – Con không buông được, con nhận ra trong lòng con chỉ có anh ấy thôi.

    Tôi bất giác nín thở. Mẹ tôi thở dài:

    – Nếu vậy, sao hồi đó hai đứa lại ly hôn?

    Cô ấy im lặng một lúc, rồi nói, giọng run run:

    – Tại con sai. Khi đó con chỉ nghĩ đến chuyện kiếm tiền, nghĩ rằng chỉ cần con gánh được kinh tế thì gia đình sẽ ổn. Con không để ý đến anh ấy, không ở bên lúc anh ấy yếu lòng nhất. Con mạnh mẽ quá, đến mức làm anh ấy thấy mình vô dụng.

    Những lời ấy như từng nhát gõ vào ngực tôi. 3 năm qua, tôi từng trách cô ấy vô tâm, từng cho rằng cô ấy chọn tiền bạc thay vì gia đình. Nhưng chưa bao giờ tôi nghĩ, phía sau sự lạnh lùng ấy lại là một nỗi sợ.

    Rồi vợ cũ nói tiếp:

    – Con sợ, sợ nếu con không chứng minh được mình có thể lo cho cả nhà, thì một ngày nào đó anh ấy sẽ tự rời đi vì nghĩ mình là gánh nặng.

    Mẹ tôi im lặng rất lâu rồi mới nói:

    – Vợ chồng sống với nhau, đâu chỉ cần tiền. Quan trọng là hiểu và ở bên nhau.

    Tôi quay về phòng, nằm xuống mà không sao ngủ được. Mọi ký ức cũ ùa về. Đó là những đêm tôi nằm viện, cô ấy tất bật với công việc, những bữa cơm nguội lạnh, những lần tôi muốn nói chuyện nhưng lại thôi vì sợ làm phiền. Hóa ra, cả hai chúng tôi đều yêu, chỉ là yêu theo cách vụng về nhất.

    Đêm đó tôi không tài nào ngủ nổi. (Ảnh minh họa)

    Sáng hôm sau, tôi gọi cô ấy dậy sớm hơn mọi ngày. Cô ấy còn ngái ngủ, hỏi tôi:

    – Anh gọi em dậy sớm vậy làm gì?

    Tôi nhìn cô ấy, người phụ nữ từng là vợ tôi, từng rời xa tôi trong đau đớn, rồi nói một câu mà chính tôi cũng không ngờ mình có thể nói ra:

    – Anh đưa em đi một nơi.

    – Đi đâu?

    Cô ấy hỏi, giọng vẫn còn mơ hồ.

    – Đi làm thủ tục kết hôn.

    Tôi cười đáp. Cô ấy sững người, nhìn tôi rất lâu, đôi mắt đỏ lên nhưng không hỏi thêm gì nữa, chỉ khẽ gật đầu.

    Con đường đến ủy ban nhân dân đăng ký kết hôn hôm ấy không dài, nhưng với tôi, đó là quãng đường của 3 năm hiểu lầm, tổn thương và im lặng. Tôi không dám chắc tương lai sẽ dễ dàng hơn, cũng không dám hứa rằng chúng tôi sẽ không còn cãi vã. Nhưng ít nhất, lần này, tôi biết mình muốn nắm tay cô ấy chặt hơn và không buông ra chỉ vì sợ hãi nữa.

    Có những cuộc ly hôn không phải vì hết yêu, mà vì cả hai đều không biết cách ở lại bên nhau. Và đôi khi, cần đi một vòng rất xa, người ta mới hiểu được điều đơn giản nhất là gia đình không chỉ cần một người kiếm tiền, mà cần hai người cùng quay về.

    TOÀN BỘ NỘI DUNG TRÊN LÀ HƯ CẤU NHẰM MỤC ĐÍCH GIẢI TRÍ, HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ THẬT. CẢM ƠN BẠN ĐỌC ĐÃ THEO DÕI CHÚNG TÔI!

  • Vụ việc chấn động của thầy giáo ở Hà Tĩnh

    Vụ việc chấn động của thầy giáo ở Hà Tĩnh

    Một giáo viên dạy môn ngữ văn ở Hà Tĩnh vừa bị tố có hành vi sàm sỡ, quấy rối tình dục một nữ sinh lớp 8 ngay tại trường.

    Chiều 29-12, trao đổi với Báo Người Lao Động, ông Nguyễn Ánh, Hiệu trưởng Trường THCS Chu Văn An (xã Hương Khê, tỉnh Hà Tĩnh), cho biết ngay khi sự việc xảy ra, nhà trường đã phối hợp với các cơ quan chức năng để làm rõ vụ việc thầy giáo P.V.T. (SN 1980) bị tố có hành vi sàm sỡ học sinh.

    “Sáng nay, nhà trường đã có văn bản báo cáo sự việc cho lãnh đạo Sở Giáo dục và Đào tạo tỉnh. Ngoài ra,  nhà trường đã ra quyết định cho thầy T. nghỉ việc 14 ngày để phục vụ cho quá trình điều tra của công an cũng như ổn định tâm lý học sinh và đồng nghiệp trong trường”- ông Ánh nói.

    Một giáo viên THCS ở Hà Tĩnh bị tố cáo có hành vi sàm sỡ đối với nữ sinh lớp 8 - Ảnh 1.

    Trường Chu Văn An nơi thầy T. công tác (Ảnh; Trang thông tin của trường)

    Theo ông Ánh, thầy T. giảng dạy môn ngữ văn, kiêm phụ trách câu lạc bộ dạy võ của trường.

    Trước đó, vào tối 28-12, mạng xã hội lan truyền nhiều thông tin kèm theo hai video ghi lại cảnh thầy T. bị tố có hành vi sàm sỡ, quấy rối tình dục một nữ sinh lớp 8 tại phòng học.

    Trong đó, một video dài 1 phút 21 giây ghi lại cảnh thầy T. vội vã đi từ bên ngoài vào trong trường. Theo nội dung video, một phụ huynh đi theo và quay lại hình ảnh thầy giáo.

    Vị phụ huynh bức xúc nói rằng vì tin tưởng nên ông mới cho con gái theo lớp học võ do thầy T. đảm nhiệm. Thế nhưng, thầy giáo này lại có hành vi không đứng đắn với con gái ông.

    Một video khác dài hơn 3 phút ghi lại lời kể của hai học sinh liên quan đến sự việc. Theo các em, sáng 28-12, nhóm học sinh trong câu lạc bộ võ thuật đến trường tập luyện. Bất ngờ, thầy T. xuất hiện mà không thông báo trước, sau đó mời nhiều học sinh ra ngoài và chỉ để lại một nữ sinh lớp 8 trong phòng.

    Tại đây, nam giáo viên bị tố đã có hành vi sờ soạng nhiều bộ phận nhạy cảm trên cơ thể nữ sinh. Quá hoảng loạn, nữ sinh đã chạy ra ngoài kêu cứu và gọi điện báo cho bố.

    Đáng chú ý, các em cho biết thầy giáo này từng có hành vi tương tự với nhiều học sinh nữ.

    Cũng theo ông Ánh, trong bản tường trình, thầy T. cho biết sáng hôm đó có đi uống rượu, sau đó đến trường. Khi thấy một phòng học còn sáng đèn, thầy T. bước vào tắt điện và có “nói chuyện” với học sinh.

    Cũng theo thầy hiệu trưởng, quan điểm của nhà trường là luôn bảo vệ danh dự, nhân phẩm của học sinh và sẽ căn cứ vào mức độ, tính chất của vụ việc để có hình thức xử lý kỷ luật phù hợp.

    Được biết, thầy giáo T. trước đây công tác tại một trường THCS khác trên địa bàn huyện Hương Khê (cũ). Năm 2023, nam giáo viên chuyển về giảng dạy tại Trường THCS Chu Văn An (thị trấn Hương Khê cũ).

    Ngoài giảng dạy môn ngữ văn, thầy giáo này thường dạy võ và kỹ năng sống cho học sinh tại một số trường trên địa bàn.

  • Ck đi làm cty ở khu công nghiệp và cái kết

    Ck đi làm cty ở khu công nghiệp và cái kết

    Cân nhắc trước khi xem Video

    *Bài viết không nhằm cổ xuý hay khuyến khích bất kỳ hành động tiêu cực nào, mà chỉ mang mục đích chia sẻ và lên án những hành vi sai trái.

    Cân nhắc trước khi xem Video

    *Bài viết không nhằm cổ xuý hay khuyến khích bất kỳ hành động tiêu cực nào, mà chỉ mang mục đích chia sẻ và lên án những hành vi sai trái.

    Cân nhắc trước khi xem Video

    *Bài viết không nhằm cổ xuý hay khuyến khích bất kỳ hành động tiêu cực nào, mà chỉ mang mục đích chia sẻ và lên án những hành vi sai trái.

  • Thông tin vụ việc thương m tại thanh hóa

    Thông tin vụ việc thương m tại thanh hóa

    Сôпɡ ɑп тɪ̉пһ Тһɑпһ ʜóɑ ᴆɑпɡ ᴠàᴏ ᴄᴜộᴄ ᴆɪềᴜ тгɑ ᴠụ тһảᴍ áп ᴠừɑ хảʏ гɑ ᴋһɪ ᴄһồпɡ ᴄһéᴍ ᴄһ/ế/т ᴠợ ᴠà ᴍộт ᴄһáᴜ пһỏ гồɪ пһảʏ ʟầᴜ тự тử

    Ѕáпɡ 30-12, ᴍộт ʟãпһ ᴆạᴏ ρһườпɡ ɴɡọᴄ Ѕơп, тɪ̉пһ Тһɑпһ ʜóɑ хáᴄ пһậп тгêп ᴆịɑ Ьàп ᴠừɑ хảʏ гɑ ᴍộт ᴠụ тһảᴍ áп ᴋһɪếп 3 пɡườɪ тử ᴠᴏпɡ.

    Ѕɑᴜ ᴋһɪ ᴄһéᴍ ᴄһếт ᴠợ, Kһáпһ ᴆã тớɪ пһà ɑпһ ᴠợ ᴄһéᴍ ᴄһị Ԁâᴜ ᴠà 1 ᴄһáᴜ пһỏ 2 тᴜổɪ

    Тһᴇᴏ пɡᴜồп тɪп Ьɑп ᴆầᴜ, ᴋһᴏảпɡ 6 ɡɪờ 45 пɡàʏ 30-12, Dươпɡ 𝖵ăп Kһáпһ (Ѕɴ 1993; пɡụ тổ Ԁâп ρһố Тһɑпһ Сɑᴏ, ρһườпɡ ɴɡọᴄ Ѕơп) ᴄầᴍ Ԁɑᴏ тớɪ пһà ᴍẹ ᴠợ ở тổ Ԁâп ρһố ʜồпɡ Рһᴏпɡ 1 (ρһườпɡ ɴɡọᴄ Ѕơп). Тạɪ ᴆâʏ, Kһáпһ ᴆã ᴄầᴍ Ԁɑᴏ ᴄһéᴍ ᴄһếт ᴠợ ʟà ᴄһị ɴ.А. (Ѕɴ 1993).

    Сһưɑ Ԁừпɡ ʟạɪ ở ᴆó, Kһáпһ ѕɑᴜ ᴆó тɪếρ тụᴄ ᴄầᴍ Ԁɑᴏ тớɪ пһà ɑпһ ᴠợ ở тổ Ԁâп ρһố ɴɑᴍ Тɪếп (ρһườпɡ ɴɡọᴄ Ѕơп) ᴄһéᴍ ᴄһị Ԁâᴜ ᴠà ᴍộт ᴄһáᴜ тгɑɪ ᴍớɪ 2 тᴜổɪ. ɴɡһᴇ тɪếпɡ ʟɑ һéт, пɡườɪ тһâп ᴄһạʏ ᴠàᴏ тһɪ̀ Kһáпһ гɑ хᴇ ᴍáʏ Ьỏ ᴄһạʏ.
    Ѕɑᴜ ᴋһɪ ɡâʏ áп хᴏпɡ, Kһáпһ ᴆɪềᴜ ᴋһɪểп хᴇ ᴍáʏ тớɪ ᴍộт Ьệпһ ᴠɪệп тгêп ᴆịɑ Ьàп гồɪ пһảʏ ʟầᴜ тự тử.

    ɴɡɑʏ ѕɑᴜ ᴋһɪ ᴠụ áп хảʏ гɑ, ᴄһɪ́пһ զᴜʏềп ᴆịɑ ρһươпɡ, Сôпɡ ɑп ρһườпɡ ɴɡọᴄ Ѕơп, Сơ զᴜɑп Сảпһ ѕáт ᴆɪềᴜ тгɑ Сôпɡ ɑп тɪ̉пһ Тһɑпһ ʜóɑ ᴆã пһɑпһ ᴄһóпɡ ᴄó ᴍặт ᴆể ᴋһáᴍ пɡһɪệᴍ һɪệп тгườпɡ ᴆɪềᴜ тгɑ, ʟàᴍ гõ пɡᴜʏêп пһâп ᴠụ тһảᴍ áп.

  • Cô sinh viên trẻ đẹp rửa cốc ở quán bia được vị giám đốc boa cho 1 triệu và hỏi tên cô gái. Chỉ đúng 1 tuần sau, vợ con ông ấy đến gặp cô gái nói cho cô 1 sự thật điếng người

    Cô sinh viên trẻ đẹp rửa cốc ở quán bia được vị giám đốc boa cho 1 triệu và hỏi tên cô gái. Chỉ đúng 1 tuần sau, vợ con ông ấy đến gặp cô gái nói cho cô 1 sự thật điếng người

    Cô gái rửa cốc ở quán bia hôm đó tên là Mai.

    Mai là sinh viên năm ba, ban ngày đi học, tối đến quán bia hơi ven đường rửa cốc thuê. Công việc chẳng có gì nhẹ nhàng: tay lúc nào cũng nứt nẻ vì nước lạnh, mùi bia ngấm vào áo quần, tiền công đủ đóng học và gửi về quê cho mẹ.

    Tối hôm ấy, quán đông nghịt.

    Một người đàn ông trung niên mặc sơ mi trắng, đồng hồ sáng loáng ngồi bàn trong cùng. Ông ta không uống nhiều, chỉ ngồi quan sát.

    Khi Mai bê chồng cốc đi ngang, ông gọi lại:

    “Cháu ơi.”

    Mai giật mình, lễ phép:

    “Dạ?”

    Ông nhìn cô vài giây rồi đặt xuống bàn một xấp tiền.

    “Tiền boa. Một triệu.”

    Mai hoảng hốt, lắc đầu:

    “Cháu không dám nhận đâu ạ.”

    Ông cười nhạt:

    “Cứ cầm đi. Cho công sức.”

    Rồi ông hỏi thêm, rất nhẹ:

    “Cháu tên gì?”

    “Dạ… cháu tên Mai.”

    Ông gật đầu, không nói gì nữa.

    Tối đó, Mai về phòng trọ mà tim đập không yên. Một triệu với cô là cả tuần tiền ăn. Cô tự nhủ chắc chỉ là người giàu tốt bụng.

    Một tuần sau, đúng lúc Mai tan ca sớm, một chiếc ô tô đen dừng trước quán.

    Bước xuống là một người phụ nữ ăn mặc sang trọng, đi cùng một cậu bé khoảng 10 tuổi.

    Người phụ nữ hỏi thẳng:

    “Cháu có phải là Mai không?”

    Mai gật đầu, bụng chợt lạnh.

    “Chúng tôi muốn nói chuyện.”

    Họ ngồi ở quán nước đối diện. Người phụ nữ nhìn Mai rất lâu rồi nói, giọng không cao nhưng lạnh:

    “Cháu còn nhớ người đàn ông đã boa cho cháu một triệu không?”

    Mai khẽ gật.

    Đứa bé bên cạnh bất ngờ lên tiếng:

    “Là bố cháu.”

    Mai sững người.

    Người phụ nữ đặt tay lên vai con, rồi quay sang Mai:

    “Ông ấy là chồng cô. Giám đốc một công ty xây dựng.”

    Mai hoảng loạn:

    “Cô ơi… cháu không có quan hệ gì với chú ấy cả. Cháu chỉ là người rửa cốc…”

    Người phụ nữ cắt lời, giọng trầm xuống:

    “Cô biết.
    Và đó mới là điều đau nhất.”

    Bà mở túi, đưa cho Mai một xấp hồ sơ bệnh án.

    “Chồng cô bị ung thư giai đoạn cuối.
    Bác sĩ nói chỉ còn vài tháng.”

    Mai chết lặng.

    “Tuần trước, sau khi về nhà, ông ấy nói với cô:
    ‘Anh thấy một cô gái giống hệt con bé ngày xưa mình bỏ lại.’”

    Tim Mai đập loạn.

    Người phụ nữ nhìn thẳng vào cô:

    “Mẹ cháu có từng nói về một người đàn ông bỏ đi khi bà mang thai không?”

    Mai run lên.
    Hình ảnh người mẹ lam lũ, những câu nói nửa chừng năm xưa… ùa về.

    Người phụ nữ thở dài:

    “Ông ấy nghi cháu là con ruột.
    Nhưng không dám hỏi.
    Một triệu đó… là lần đầu tiên ông ấy dám làm gì đó cho cháu.”

    Cậu bé bên cạnh cúi đầu:

    “Mẹ cháu nói… nếu đúng, thì chị là chị gái cháu.”

    Mai không thở nổi.

    Người phụ nữ đứng dậy, đặt thêm một phong bì lên bàn:

    “Cô không đến để trách cháu.
    Cô đến để nói sự thật…
    và để cháu quyết định:
    có muốn gặp ông ấy lần cuối không.”

    Chiếc xe rời đi.

    Mai ngồi chết lặng giữa tiếng xe cộ ồn ào.

    Cốc bia cô rửa mỗi tối.
    Một triệu tiền boa.
    Một cái tên được hỏi vu vơ.

    Cô chưa bao giờ nghĩ,
    chỉ một câu hỏi đơn giản: “Cháu tên gì?”
    lại mở ra cả một quá khứ bị chôn vùi.

    Và một tuần sau,
    cuộc đời cô rẽ sang hướng không thể quay lại được nữa.

  • Vợ vừa kí vào đơn ly hôn chồng hí hửng mua nhẫn kim cương giá 1 tỷ cầu hôn ti:;ểu ta::m

    Vợ vừa kí vào đơn ly hôn chồng hí hửng mua nhẫn kim cương giá 1 tỷ cầu hôn ti:;ểu ta::m

    Nét bút của Tuấn lướt nhanh trên tờ đơn ly hôn, dứt khoát và nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng ngàn cân. Hắn đẩy tờ giấy về phía Hương, nhếch mép cười khẩy: – Thế là xong nhé. Từ giờ đường ai nấy đi. Tài sản đã phân chia theo thỏa thuận, cô cầm 2 tỷ tiền mặt rồi biến đi đâu thì biến. Căn biệt thự này và công ty là của tôi.

    Hương cầm tờ đơn, khuôn mặt bình thản đến lạ lùng. Cô không khóc, cũng không oán trách. Cô chỉ gật đầu nhẹ, kéo chiếc vali đã chuẩn bị sẵn ra cửa. – Chào anh. Chúc anh hạnh phúc với lựa chọn của mình. Cánh cửa vừa khép lại, Tuấn đã nhảy cẫng lên sung sướng. Hắn vội vàng gọi điện cho Mỹ – cô bồ nhí nóng bỏng: – “Cưng ơi! Anh tự do rồi! Con mụ vợ già nua ấy đã ký đơn. Tối nay anh đón em đi ăn mừng. Anh có món quà bất ngờ cho em đây”!

    Chiều hôm đó, Tuấn phóng xe đến tiệm trang sức cao cấp nhất thành phố. Hắn không tiếc tay quẹt thẻ mua chiếc nhẫn kim cương trị giá 1 tỷ đồng. Hắn nghĩ: “Công ty đang làm ăn được, dự án sắp nổ, 1 tỷ bõ bèn gì. Phải đeo cái này vào tay Mỹ thì cô ấy mới chịu về làm chủ căn biệt thự cùng mình.”

    Bữa tối diễn ra tại nhà hàng 5 sao. Tuấn mời cả bố mẹ và em gái mình đi cùng. Cả gia đình nâng ly chúc tụng rôm rả. – “May mà con bỏ được nó sớm”, – Mẹ Tuấn chép miệng, tay mân mê chuỗi ngọc trai con trai mới tặng – “Cái ngữ đàn bà chỉ biết cắm mặt vào bếp, chả giúp ích gì cho sự nghiệp của chồng. Phải như cái Mỹ đây này, sành điệu, khéo léo”.

    Mỹ nũng nịu rúc vào vai Tuấn, giơ bàn tay đeo chiếc nhẫn kim cương sáng lóa lên khoe: – Anh Tuấn chiều em nhất. Tối nay em dọn về biệt thự luôn nhé. Em muốn thay hết rèm cửa màu xám xịt của chị vợ cũ đi, nhìn u ám quá. – “Duyệt! Em muốn gì cũng được”! – Tuấn hào sảng tuyên bố.

    23h đêm, chiếc Mercedes bóng lộn đỗ xịch trước cổng căn biệt thự ở khu Phú Gia. Cả nhà Tuấn ngà ngà say, cười nói ả hê bước xuống xe. Tuấn rút chùm chìa khóa ra, định mở cổng. Cạch. Cạch. Chìa không lọt vào ổ. Hắn nhíu mày, soi đèn điện thoại. Quái lạ, ổ khóa vân tay thông minh đâu rồi? Thay vào đó là một hệ thống khóa từ hoàn toàn mới, đèn báo đỏ lòm. Hắn thử vân tay. Bíp – Từ chối truy cập.

    – Sao thế con? Say quá không mở được à? – Bố Tuấn lè nhè hỏi. – Hình như… khóa bị thay rồi bố ạ. Chắc con mụ Hương trước khi đi nó chơi khăm con. Để con gọi thợ phá khóa.

    Tuấn rút điện thoại gọi thợ, nhưng bảo vệ khu biệt thự lập tức xuất hiện. – Xin lỗi anh Tuấn, anh không có quyền phá khóa căn nhà này. Chủ nhà mới đã yêu cầu chúng tôi giám sát chặt chẽ.

    – Chủ nhà mới? – Tuấn gào lên – Mày điên à? Tao là chủ nhà! Tao vừa ly hôn xong, nhà này của tao!

    – Anh vui lòng kiểm tra lại. – Bảo vệ lạnh lùng đáp rồi chỉ tay lên ban công tầng 2.

    Tuấn và cả gia đình ngước lên. Đèn ban công vụt sáng. Hương đang đứng đó, tay cầm ly rượu vang đỏ, khoác chiếc áo choàng lụa sang trọng, nhìn xuống đám người nhốn nháo bên dưới với ánh mắt thương hại. – “Cô… sao cô vẫn ở đây? Cô cút rồi cơ mà”? – Tuấn hét lên.

    Hương nhấp một ngụm rượu, bật loa ngoài điện thoại kết nối với hệ thống loa sân vườn, giọng cô vang lên rõ mồn một trong đêm tĩnh mịch: – Chào “chồng cũ”. Anh mua nhẫn 1 tỷ cầu hôn vui chứ? Tiếc là anh không đọc kỹ “Thỏa thuận phân chia tài sản” kèm theo đơn ly hôn sáng nay à? – “Thỏa thuận gì? Tao chia cho mày 2 tỷ rồi còn gì”! – Tuấn hoang mang.

    Hương cười, tiếng cười sắc lẹm: – “Anh ký nhanh quá mà. Trong phụ lục số 3, anh đã đồng ý chuyển nhượng toàn bộ quyền sở hữu căn biệt thự này cho tôi để cấn trừ vào khoản nợ 10 tỷ mà công ty anh đang thua lỗ. Anh quên là 3 năm nay, người đứng sau bơm vốn cho công ty anh duy trì hoạt động là bố mẹ tôi à”?

    Tuấn chết điếng. Hắn nhớ lại lúc sáng, vì nôn nóng muốn tống cổ Hương đi để đón bồ về, hắn đã ký toẹt vào xấp giấy tờ dày cộp mà luật sư của Hương đưa, hắn tưởng đó chỉ là thủ tục hành chính.

    – Chưa hết đâu, – Hương tiếp tục – “Anh vừa quẹt thẻ công ty mua nhẫn 1 tỷ đúng không? Số tiền đó là vốn vay ngân hàng mà tôi đứng ra bảo lãnh. Anh dùng sai mục đích, lại đang trong tình trạng mất khả năng thanh toán. Chiều nay, tôi với tư cách là cổ đông lớn nhất đã nộp đơn tố cáo anh tội “Tham ô tài sản” và “Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản”.

    Mỹ – cô bồ nhí nghe thấy thế, mặt cắt không còn giọt máu. Cô ta nhìn chiếc nhẫn trên tay như nhìn thấy cục than hồng, vội vàng tháo ra nhét trả vào tay Tuấn: – Anh… anh lừa tôi! Anh bảo anh là đại gia cơ mà! Đồ lừa đảo! Nói rồi, ả quay đầu chạy thục mạng, bắt vội một chiếc taxi vừa đi ngang qua, bỏ mặc “người yêu” đứng chết trân giữa đường.

    Bố mẹ Tuấn bủn rủn chân tay, ngồi bệt xuống vỉa hè khóc lóc: – “Hương ơi, con ơi, bố mẹ sai rồi. Con mở cửa cho bố mẹ vào với. Nhà mình đang yên đang lành cơ mà…”. Hương nhìn xuống, giọng lạnh băng: – Nhà này không còn là nhà của các người nữa. Lúc các người hùa nhau đuổi tôi đi, chê tôi ăn bám, các người có nghĩ đến lúc này không? Màn kịch hạ màn rồi. Chúc gia đình ngủ ngon… ngoài đường.

    Đèn ban công vụt tắt. Cảnh sát ập đến. Tuấn bị còng tay vì tội biển thủ công quỹ ngay trước cửa căn biệt thự mà hắn cứ ngỡ là của mình. Chiếc nhẫn kim cương 1 tỷ rơi len keng xuống mặt đường nhựa lạnh lẽo, lăn lóc như một trò đùa của số phận. Trong phòng ngủ ấm áp, Hương tháo chiếc nhẫn cưới ném vào thùng rác. Cô mỉm cười, một giấc ngủ ngon nhất sau 5 năm chịu đựng sự bội bạc chính thức bắt đầu.

  • Mẹ tôi li//ệt giường ba năm, đến bữa tiệc gia đình bà bất ngờ đọc di chúc 700 triệu và hai căn nhà để cho chị gái, còn tôi chỉ ngồi lặng người

    Mẹ tôi li//ệt giường ba năm, đến bữa tiệc gia đình bà bất ngờ đọc di chúc 700 triệu và hai căn nhà để cho chị gái, còn tôi chỉ ngồi lặng người

    Mẹ tôi liệt giường đã hơn ba năm.

    Từ ngày tai biến, nửa người bên phải của mẹ không cử động được, lời nói méo mó, trí nhớ lúc nhớ lúc quên. Bác sĩ bảo mẹ sống được đến hôm nay đã là kỳ tích.

    Vậy mà hôm đó, mẹ lại bảo:
    — Gọi hết các con về. Mẹ muốn ăn bữa cơm cho đủ mặt.

    Cả nhà ai cũng bất ngờ.

    Chị gái tôi – Hồng – là người sốt sắng nhất. Chị thuê hẳn phòng VIP của nhà hàng lớn, nói rằng “mẹ cả đời khổ rồi, phải cho mẹ một bữa tử tế”.

    Tôi chỉ lặng lẽ đẩy xe lăn cho mẹ, nhìn căn phòng sáng choang mà thấy lòng nặng trĩu.

    Ba năm nay, người ở bên mẹ mỗi ngày là tôi. Tắm rửa, thay bỉm, bón từng thìa cháo. Còn Hồng, mỗi tháng ghé thăm một lần, lần nào cũng than bận.

    Nhưng hôm nay, chị diện váy lộng lẫy, tay xách túi hiệu, nụ cười lúc nào cũng nở.

    — Mẹ nhìn con có xinh không? — chị cúi sát mặt mẹ.

    Mẹ tôi nhìn chị rất lâu, ánh mắt đục mờ nhưng bình thản.


    Bữa tiệc gần tàn, mẹ bỗng ra hiệu cho tôi.

    Tôi cúi xuống. Mẹ thì thào:
    — Lấy… cái phong bì… trong túi áo…

    Tôi sững người.

    Phong bì màu nâu cũ kỹ, bên ngoài ghi hai chữ run run: DI CHÚC.

    Cả bàn tiệc im bặt.

    Hồng đặt đũa xuống, giọng hơi run:
    — Mẹ… mẹ định làm gì vậy?

    Mẹ tôi cố gắng ngồi thẳng, giọng yếu nhưng rõ từng chữ:
    — Hôm nay… mẹ đọc… để các con… khỏi cãi nhau… sau này…

    Không khí nặng như chì.

    Mẹ mở phong bì. Tờ giấy mỏng rung lên trong tay bà.

    — Tài sản của mẹ… gồm… bảy trăm triệu tiền tiết kiệm… và… hai căn nhà…

    Hồng nín thở.

    Tôi cúi đầu, lòng rỗng không. Tôi chưa từng nghĩ đến chuyện tiền bạc.

    — Mẹ để lại… cho… Hồng

    Cả bàn tiệc xôn xao.

    Hồng bật khóc, ôm lấy mẹ:
    — Con biết mà… mẹ thương con nhất… con hứa sẽ lo cho mẹ đến cuối đời…

    Tôi ngẩng đầu, cổ họng nghẹn lại.
    Vậy là hết.

    Ba năm thức trắng đêm, hóa ra chẳng đáng gì.