Danh mục: Chưa phân loại

  • Đem 20 triệu đến cho mẹ chồng trả viện phí, tôi sững người khi nghe được cuộc trò chuyện của bố mẹ chồng

    Đem 20 triệu đến cho mẹ chồng trả viện phí, tôi sững người khi nghe được cuộc trò chuyện của bố mẹ chồng

    Khi tôi mang thai, sức khỏe yếu, lại phải đối mặt với những thay đổi tâm sinh lý, mọi việc trong nhà trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Chồng tôi thì bận rộn với công việc, áp lực từ cơ quan đè nặng khiến anh không còn thời gian quan tâm nhiều đến gia đình. Anh cũng không giỏi việc nhà, lại càng lúng túng khi chăm sóc vợ bầu. Sau nhiều ngày cân nhắc, chúng tôi quyết định nhờ mẹ chồng đến ở cùng để đỡ đần.

    Chỉ sau một cuộc điện thoại từ chồng tôi, mẹ chồng đã vội vã thu xếp đồ đạc và đến ngay vào ngày hôm sau. Hình ảnh mẹ bước xuống từ chuyến xe khách đường dài, vai đeo túi xách nặng trĩu, ánh mắt ánh lên sự lo lắng cho con dâu khiến tôi xúc động vô cùng.

    Ảnh minh họa

    Khi mẹ chồng đến, ngôi nhà trở nên gọn gàng và sạch sẽ hơn bao giờ hết, với những bữa ăn ngon được chuẩn bị chu đáo. Mỗi ngày mẹ chồng đều hỏi tôi muốn ăn gì, mẹ còn tìm hiểu cách nấu ăn cho bà bầu để đảm bảo dinh dưỡng cho tôi.

    Bố chồng cũng thường xuyên ghé thăm, giúp đỡ và kiểm tra xem có việc gì cần làm không. Trong thời gian tôi ở cữ, cả bố mẹ chồng đều chăm sóc tôi rất tận tình, thay phiên nhau nấu ăn và chăm cháu. Tôi thực sự rất biết ơn vì sự chăm sóc chu đáo của bố mẹ chồng.

    Sau này khi con tôi vào mẫu giáo, bố mẹ chồng mới về quê. Nhưng hễ vợ chồng tôi có việc cần nhờ, ông bà lại đến ngay để chúng tôi có thể yên tâm làm việc.

    Gần đây, mẹ chồng đổ bệnh phải nhập viện. Hay tin, vợ chồng tôi tức tốc về quê và mang theo 20 triệu đồng để hỗ trợ bố mẹ chồng, thanh toán viện phí.

    Khi tới nơi, thấy vẻ mặt mệt mỏi của bố chồng bên giường bệnh của mẹ, chồng tôi lo lắng hỏi han bệnh tình của mẹ rồi bảo bố về nhà tắm rửa, ăn uống, nghỉ ngơi. Thế nhưng, bố chồng lại nói:

    – Các con công việc bận rộn, chạy về làm gì? Ở đây có bố chăm mẹ rồi. Mà các con về đây, ai đưa đón cu Boon đi học, chăm sóc nó?

    Tôi nhẹ nhàng trấn tĩnh bố chồng:

    – Con đã gọi cho bà ngoại chiều nay tới đón cu Boom, chăm sóc thằng bé vài ngày rồi ạ. Bố mẹ cứ yên tâm.

    Nói xong, tôi liền rút ra từ trong túi xách 20 triệu đồng đưa cho bố chồng, bảo ông cầm lấy thanh toán viện phí và lo chi phí ăn uống.

    – Vợ chồng con về vội, chỉ mới rút được từng này tiền, bố cầm tạm đi để lo cho mẹ nhé, thiếu chúng con sẽ đưa thêm.

    Tuy nhiên, bố mẹ chồng lại từ chối nhận tiền, khẳng định rằng họ có đủ tiền và không cần vợ chồng tôi phải tốn kém. Sau đó, bố mẹ chồng bảo vợ chồng tôi về nhà để lo cho con cái. Dùng dằng mãi, bố chồng đã trực tiếp đẩy vợ chồng tôi ra khỏi cửa, quyết không cho chúng tôi ở lại để về nhà chăm con cũng như tránh ảnh hưởng tới công việc.

    Không còn cách nào khác, vợ chồng tôi đành phải ra về. Nhưng đi được một đoạn, tôi chợt nhớ để quên túi xách. Khi quay lại, vợ chồng tôi đã nghe thấy cuộc trò chuyện của bố mẹ chồng trong phòng bệnh.

    Mẹ chồng thì thầm:

    Giọng mẹ chồng khẽ run:

    – Chữa bệnh tốn kém quá ông à. Tôi đang nghĩ hay là mình dừng lại, không điều trị nữa. Từ khi thằng Hải lấy vợ, chúng ta không giúp gì được cho nó, mà giờ lại để nó phải lo thêm cả phần của chúng ta. Con dâu mỗi tháng đều gửi tiền về, lương nó còn cao hơn cả lương chồng. Tôi không muốn hai đứa phải gánh thêm áp lực.

    Bố chồng đáp:

    – Con dâu mình thật sự quá tốt. Không chỉ hiếu thuận, nó còn rất chu đáo. Quà cáp, thuốc men đều gửi về đều đặn mà chưa bao giờ than phiền. Nhà mình có phúc lắm mới được đứa con dâu như thế. Nhưng tôi cũng nghĩ, mình không nên để chúng nó vất vả thêm.

    Nghe những lời ấy, tôi sững người, nước mắt lăn dài. Tôi không ngờ mẹ chồng lại suy nghĩ đến mức muốn từ bỏ điều trị chỉ vì lo lắng cho vợ chồng tôi. Lòng tôi trào dâng nỗi xúc động xen lẫn day dứt. Ông bà đã hy sinh cho chúng tôi quá nhiều, từ lúc tôi mang thai cho đến khi sinh con, và giờ đây vẫn luôn nghĩ đến chúng tôi dù bản thân đang đau ốm.

    Ngay lúc đó, tôi tự hứa với lòng mình rằng, bằng mọi giá, tôi và chồng sẽ cố gắng để chữa trị cho mẹ. Với tôi, sự hiện diện của mẹ chồng không chỉ là nguồn động viên mà còn là niềm tự hào. Gia đình nhỏ của tôi có được sự vẹn toàn như hôm nay chính là nhờ vào sự yêu thương và hy sinh thầm lặng của ông bà. Và giờ đây, đã đến lúc vợ chồng tôi đáp lại phần nào những gì bố mẹ chồng đã dành cho chúng tôi.

  • Lặn lội 300km mang quà Tết tặng thông gia, tôi sững sờ với sự thật phũ phàng

    Lặn lội 300km mang quà Tết tặng thông gia, tôi sững sờ với sự thật phũ phàng

    Tôi và vợ lớn lên ở một vùng quê nghèo, quanh năm chỉ biết đến ruộng vườn, trâu bò. Vợ chồng tôi tuy không dư dả, nhưng luôn cố gắng lo cho các con ăn học tử tế. Bốn đứa con – hai trai, hai gái – đều ngoan ngoãn, học hành giỏi giang và thi đỗ đại học. Đứa con gái lớn là niềm tự hào lớn nhất của gia đình. Cháu học Đại học Ngoại thương, tốt nghiệp loại xuất sắc và ở lại Hà Nội làm việc.

    Rồi một ngày, con gái đưa bạn trai về ra mắt, thông báo muốn làm đám cưới. Phải nói thật, khi con gái đưa con rể về ra mắt, vợ chồng tôi đã cảm thấy bất an. Con rể về mặt ngoại hình, học thức, gia cảnh đều rất tốt. Ông bà thông gia trước đâu cũng sống ở quê nhưng lên Hà Nội lập nghiệp đã lâu nên kinh tế khá giả, có của ăn của để. Nghe con rể giới thiệu: “Con “nhà mặt phố, bố làm to” nên bố không cần lo về chuyện sau con gái bố phải khổ sở”.

    Đúng là kinh tế có khá giả thật, nhưng con rể lại có vẻ xa cách. Cháu ngồi ăn cơm với nhà tôi, dù thịt cá, gà lợn có đủ nhưng chỉ khều khợt vài miếng. Cháu bảo ăn không hợp, vì cháu chỉ thích ăn bò Mỹ, cá tầm… Những thứ đó làm sao tôi kiếm được ở quê. Con rể cũng chỉ ở lại ngủ ở nhà tôi đúng 1 đêm lần ra mắt, còn những lần về sau khi cưới, cháu đều giục con gái tôi nhanh nhanh chóng chóng ngược thành phố.

    Chúng tôi cũng buồn lòng nhưng nghĩ đến chuyện con gái mình được gả vào gia đình giàu có, sung sướng, có tương lai sáng lạn lại tự an ủi. Bố mẹ khổ cực một đời, chỉ mong con cái được mát mặt là đủ.

    Thế nhưng, những chuyện xảy ra sau đó khiến tôi càng trăn trở. Tết năm nay, con gái vừa sinh cháu, nên không thể về quê. Vợ tôi sốt ruột, ngày nào cũng nhắc: “Thương con quá, chẳng biết ở nhà chồng có thoải mái không. Hay là mình mang quà ra thăm con và biếu ông bà thông gia.” Tôi cũng muốn đi, nghĩ đơn giản rằng tấm lòng cha mẹ lúc nào cũng đáng trân trọng, dù quà quê có mộc mạc.

    Tôi chuẩn bị quà quê, đâu đó mấy chục trứng gà ta, 2 yến gạo mới xay, túi khoai tây vừa dỡ từ vườn và 2 con gà trống thiến béo ngậy. Dù chẳng phải thứ gì đắt tiền nhưng đây đều là mồ hôi nước mắt cả năm của vợ chồng tôi. Tôi bắt chuyến xe sớm, mang theo đòn gánh để tiện gánh quà vượt hơn 300 cây số để ra Hà Nội.

    Đến nhà thông gia, vừa thấy tôi, bà thông gia đã niềm nở mở cửa. Thế nhưng, nụ cười của bà nhạt như sương sớm:

    – Ông thông gia ra đây làm gì cho cực, lại còn vác quà cáp cồng kềnh như thế, phiền ông quá!

    Bà đón quà nhưng đặt ngay vào góc nhà, không hề nhìn qua xem tôi mang gì. Câu nào bà nói cũng như đang ám chỉ rằng tôi nên “tặng xong rồi thì về luôn đi.”

    Tôi cười trừ, chơi với cháu ngoại và trò chuyện với con gái được một lát. Trong đôi mắt con gái, tôi thấy thoáng nét buồn, nhưng nó cố giấu đi. Không muốn làm con khó xử, tôi vội cáo từ, nói rằng mình còn phải đi thăm một người bạn cũ rồi về quê ngay trong ngày.

    Ra đến giữa đường, tôi chợt nhớ ra túi quà con gái út gửi cho cháu ngoại mà tôi để quên. Nghĩ thế nào, tôi quyết định quay lại. Nhưng khi vừa đến cổng nhà thông gia, cảnh tượng trước mắt khiến tim tôi như thắt lại.

    Túi khoai tây tôi mang từ quê ra, từng củ vẫn còn lấm đất, bị ném ra cạnh thùng rác. Gà, gạo, và trứng cũng nằm vương vãi, không thương tiếc. Từ bên trong cánh cổng, tiếng bà thông gia vọng ra, đanh gọn:

    – Đống quà này có sạch sẽ không thì ai mà biết? Nhỡ gà cúm, trứng bẩn, khoai mốc thì sao? Cô ăn rồi lây bệnh cho cháu tôi thì sao? Đừng có mà mang đồ nhà quê rẻ tiền này làm hại cả nhà tôi. Vứt hết đi!

    Giọng con gái tôi nghẹn ngào phản đối:

    – Mẹ không thích thì thôi, mẹ không ăn thì để con ăn ạ. Đây là công sức, tình cảm của bố mẹ con, mẹ đừng quá đáng như thế!

    Bà thông gia gắt lên:

    – Cô muốn ăn thì về quê mà ăn, nhà này không thiếu gì. Tôi không muốn cái thứ quê mùa này làm bẩn nhà tôi!

    Ngoài cổng, tôi như chết lặng. Mồ hôi nhễ nhại, tay chân run rẩy. Tôi cúi xuống, nhặt lại từng củ khoai, từng quả trứng, như thể đó là tấm lòng tôi vừa bị vứt bỏ không thương tiếc.

    Tiếng con gái tôi khóc lặng vọng ra từ trong nhà, nhưng tôi không dám gõ cửa thêm một lần nào nữa. Nhìn cánh cổng cao sừng sững, lòng tôi quặn thắt. Tôi muốn phá tung nó ra, kéo con gái và cháu tôi về quê, nơi không có sự dè bỉu, khinh rẻ của những con người trọng vật chất hơn tình cảm. Nhưng rồi tôi đành lặng lẽ quay đi, nước mắt cứ thế chảy dài.

  • Đi làm thuê rồi lân la cặp luôn bà chủ 65 tuổi. Nửa năm sau bà cho hẳn căn biệt thự, ngay đi công chứng giấy tờ tôi mới hú hồn khi mở ra và thấy…

    Đi làm thuê rồi lân la cặp luôn bà chủ 65 tuổi. Nửa năm sau bà cho hẳn căn biệt thự, ngay đi công chứng giấy tờ tôi mới hú hồn khi mở ra và thấy…

    Ngày đầu tiên bước chân vào biệt thự của bà chủ, tôi chỉ nghĩ đơn giản đây là một công việc tạm bợ, chẳng ngờ sau vài tuần, mọi thứ đã đổi khác. Bà chủ 65 tuổi, giàu có, cô độc, và có vẻ khá… dễ gần. Còn tôi – một thanh niên trẻ tuổi, khỏe khoắn, lại biết cách lấy lòng.

    Những câu chuyện vu vơ ban đầu trở thành những cuộc trò chuyện dài hơn, sâu hơn. Bà thường khen tôi là chàng trai trẻ trung, lịch lãm, biết cách lắng nghe. Tôi thì khéo léo bày tỏ sự quan tâm, thỉnh thoảng thêm vài câu nịnh nọt khiến bà bật cười. Dần dần, bà chủ không còn giữ khoảng cách.

    Mọi chuyện bắt đầu khi bà mời tôi lên tầng trên, vào căn phòng riêng của bà mà trước đây không ai được phép bước vào. Chúng tôi trở nên… thân mật hơn. Mối quan hệ giữa tôi và bà không còn đơn thuần là chủ – nhân viên nữa. Chẳng mấy chốc, mối quan hệ giữa tôi và bà chuyển từ phòng làm việc sang… phòng ngủ.

    Bà dường như trẻ lại cả chục tuổi, được sống lại thời còn son khi ở bên tôi. Còn tôi? Ừ thì, làm sao có thể phàn nàn khi cuộc sống quá thoải mái. Nửa năm trôi qua, bà bắt đầu gợi ý chuyện nghiêm túc hơn:

    – Hay là cậu dọn hẳn về đây, sống với tôi? Tôi đã cô đơn quá lâu rồi…

    Tôi gật đầu ngay, không một giây chần chừ. Nghĩ mà xem, sống trong một biệt thự triệu đô, được chăm sóc như ông hoàng, lại chẳng cần phải làm gì vất vả – ai lại từ chối? Kể từ đó, tôi chính thức sống trong thế giới xa hoa: xe cộ sang trọng, quần áo hàng hiệu, những chuyến du lịch đắt đỏ. Đỉnh điểm là khi bà quyết định sang tên biệt thự cho tôi, kèm lời hứa:

    – Sau này, tất cả những gì tôi có đều sẽ là của cậu.

    Tôi như mở cờ trong bụng. Ngày cầm giấy tờ đi công chứng, tôi đã tự nhủ từ giờ mình sẽ trở thành “chạn vương” chính thức, không còn phải lo nghĩ gì nữa. Nhưng khi mở xấp giấy tờ ra, tim tôi chợt thắt lại.

    Tên người thừa kế không phải là tôi, mà là… con gái bà!

    Cô ta xuất hiện bất ngờ, trẻ hơn tôi vài tuổi, ăn mặc sang trọng, bước vào phòng công chứng như thể đã chờ sẵn. Cô nhìn tôi nở nụ cười đầy mỉa mai, ánh mắt sắc lẹm:

    – Cậu nghĩ chỉ dựa vào một thân hình trẻ khỏe là có thể qua mặt được mẹ tôi à? Còn trẻ người non dạ lắm!

    Tôi đứng chết lặng, trong đầu là hàng loạt câu hỏi. Bà chủ thì sao? Tại sao bà lại chơi tôi một vố đau thế này? Trong phút chốc, những gì xa hoa, lộng lẫy nhất tôi có bây lâu nay bỗng hóa hư không.

    Khi tôi quay về biệt thự để tìm bà, thì nơi đó đã trống trơn, không còn bóng dáng bà nữa. Một lá thư được để lại trên bàn:

    “Cậu là một người thú vị, nhưng tuổi trẻ của cậu không thể sánh bằng kinh nghiệm của tôi. Căn biệt thự này, con gái tôi sẽ thay tôi quản lý. Còn cậu, hãy quay về cuộc sống trước đây, cảm ơn vì nửa năm vừa qua đã ở bên bầu bạn với tôi.”

    Tôi quăng lá thư xuống đất, trong lòng vừa tức giận vừa cay đắng. Hóa ra, từ đầu đến cuối, tôi chỉ là một món đồ chơi giúp bà giết thời gian. Cuộc đời chạn vương chưa kịp thăng hoa đã tan thành mây khói.

    Ngày rời khỏi căn biệt thự, tôi ngoái nhìn lại một lần cuối, trong lòng tự hỏi: Làm sao để đòi lại những gì đáng lẽ thuộc về mình? Nhưng sâu thẳm, tôi biết, người tính không bằng trời tính. Tôi đã thua trong một ván bài mà đối thủ quá khéo léo, quá già đời.

  • Cô tôi lấy chồng năm 22t, khi vừa tốt nghiệp ĐH. Hai vợ chồng sống với nhau gần 20 năm vô cùng hạnh phúc…duy chỉ thiếu mỗi đứa con, nên cuối cùng vẫn phải chia tay.

    Cô tôi lấy chồng năm 22t, khi vừa tốt nghiệp ĐH. Hai vợ chồng sống với nhau gần 20 năm vô cùng hạnh phúc…duy chỉ thiếu mỗi đứa con, nên cuối cùng vẫn phải chia tay.

    Chuyện là thế này.

    Cô tôi kết hôn năm 22 tuổi, vừa tốt nghiệp đại học sư phạm. Hai gia đình môn đăng hộ đối, cô chú lại rất yêu thương nhau, là cặp vợ chồng đẹp đôi khiến ai cũng ngưỡng mộ. Họ sống với nhau gần 20 năm vô cùng hạnh phúc. Gia đình hai bên có nhà cao cửa rộng đầy đủ cả. Duy họ chỉ thiếu đứa con nên cuối cùng phải chia tay nhau dù trong lòng còn yêu thương nhau lắm.

    … Rồi người chồng lấy vợ mới, sinh ào ào được luôn hai đứa con, trai gái đủ cả !

    Cô tôi nghe tin, vừa đau buồn vừa tự trách bản thân, nghĩ rằng lỗi nằm ở mình. Nhưng vì còn yêu chồng, cô cố gắng chúc phúc cho anh. Trong lòng, cô tự an ủi: “Cũng may, bỏ nhau thì anh mới được làm cha thế này !”

    …Cô âm thầm sống trầm mặc, gương mặt u sầu, nụ cười buồn bã, trông thấy vậy ai cũng ái ngại vô cùng. Nhưng một số đàn ông lại bị hút hồn vì dáng vẻ ấy của cô. Và quanh cô lại bao ong bướm dập dìu …

    Mấy năm trôi qua, một ngày cô đến tìm tôi. Cô ấm ức khóc chẳng nên lời bảo:

    – Bao nhiêu năm mong chờ con cái thì nó chẳng đến, giờ thì không phải lúc, giờ không bỏ thai thì cả hai mất việc. Anh ấy đã có vợ ở quê, cùng làm việc với nhau bao năm nay. Cháu giúp cô với, vì cô giấu cơ quan nên không có giấy giới thiệu chuyển tuyến. (Ngày ấy đi khám bệnh phải có giấy giới thiệu của CQ, nhất là chuyện nạo phá thai lại vô cùng khó khăn. Chuyện ngoại tình cũng bị kỷ luật rất nặng)

    Thế mới biết, đứa con nó đến đúng lúc thì hạnh phúc biết bao, còn đứa con ngoài ý muốn thì rắc rối quá. Ý cô đã quyết, chỉ là đến chỗ người quen nhờ làm giấu diếm cho đỡ tai tiếng và đỡ sợ thôi…

    Tôi khuyên cô nên sinh con, dù có mất việc cũng không quan trọng bằng việc có một đứa con. Sau này cô già yếu còn có nơi để nương tựa. Mà cô cũng đã lớn tuổi, nạo thai to rất nguy hiểm.

    Sau đó cô quyết định sinh đứa bé ra nhưng chuyện “ăn vụng” ấy lại vỡ lở. Cô bị kỷ luật không được đứng lớp dạy học nữa. Ông “bồ” thì bị chuyển đi tỉnh khác .

    Cô sinh được bé gái kháu khỉnh khoẻ mạnh. Cô còn mẹ già và gia đình em trai thương yêu giúp đỡ cô lúc khó khăn trứng nước, cũng mừng.

    Cháu gái xinh xắn học giỏi lắm, toàn trường chuyên lớp chọn, rồi được học bổng du học bên Anh. Du học xong cháu về làm việc ở tổ chức Quốc tế. Thời gian đi du học, cháu đã yêu anh tiến sĩ đẹp trai người Hà Nội cũng du học bên Anh khi đó…

    Hai trẻ yêu nhau mấy năm bên Anh, khi về Việt Nam thì nói chuyện cưới hỏi là lẽ thường tình. Tin tưởng ở sự lựa chọn của các con, mẹ chỉ còn cách: ”Con đặt đâu cha mẹ ngồi đấy”, mong các con hòa hợp, yêu thương nhau cùng sống vui hạnh phúc là cha mẹ mãn nguyện lắm rồi !

    Ngày nhà trai đến xin phép nhà gái cho hai cháu được qua lại tìm hiểu nhau, một chuyện bất ngờ xảy ra làm cả hai họ sững sờ. Ai cũng mắt chữ O miệng chữ A đúng thật không sai.

    Lúc chạm mặt hai họ….thì ra bố chú rể chính là chồng cũ của cô năm xưa. Đúng chuẩn câu: “Em ơi trái đất vẫn tròn/Chúng mình hai đứa vẫn còn gặp nhau…”

    Cô chú đã từng sống hạnh phúc bên nhau gần hai chục năm đầu xanh tuổi trẻ. Vì không có con nên phải chia tay nhau trong đau khổ luyến tiếc…

    Nay được gặp lại nhau sau hơn ba chục năm chia phôi, ai ngờ lại được làm thông gia với nhau thế này, câu chuyện thật là hi hữu…

    Đám cưới rất vui vẻ, hạnh phúc nhân đôi, hai bên gia đình ai cũng tươi cười rạng rỡ. Hạnh phúc hơn cả hai đứa trẻ chắc là ông bà thông gia đấy các bạn ạ!

    Ngày con gái của cô sinh cháu đầu lòng, vì mẹ chồng em ấy mất sớm nên cô hay qua lại nhà thông gia để giúp đỡ cho con gái và cháu ngoại .

    Nhìn cảnh ông thông gia mái đầu điểm bạc, tấm lưng không còn thẳng, lúng túng giúp việc nhà cho con cháu cô mủi lòng quá! Hai người cũng ngoài 70 cả rồi, ốm đau bệnh tật.

    .. Con gái đi lấy chồng rồi cô cũng rất cô đơn. Cháu ngoại còn trứng nước mà mẹ cháu đã phải đi làm, cô tình nguyện làm người bảo mẫu cho mẹ cháu yên tâm công việc. Thế là cô cứ ngày đến giúp con gái và chăm sóc cháu ngoại, tối về nhà mình ngủ vì ngại điều tiếng với ông thông gia. Con cháu thấy hai cụ vẫn còn tình cảm với tác thành cho ông bà về chung một nhà.

    Một thời gian sau cô chú có làm mấy mâm cơm mời họ hàng gần đến dự để mừng cho ông bà cháu “Tái hồi Kim – Trọng”. Mà ông nội – bà ngoại của cháu bảo là: ”Góp gạo thổi cơm chung”! Mừng quá, họ lại được về sống chung một nhà..

    “Như chưa hề có cuộc chia ly!”

  • “Cây âm không trồng nhà, cây dương không trồng m/ồ m/ả” kẻo gia đình s/uy v/ong. Cây âm là cây gì? Cây dương là gì?

    “Cây âm không trồng nhà, cây dương không trồng m/ồ m/ả” kẻo gia đình s/uy v/ong. Cây âm là cây gì? Cây dương là gì?

    Ở nông thôn ngày càng nhiều người xây biệt thự, và tất cả đều bao gồm một số công đoạn làm cảnh quan, chẳng hạn như trồng cây xung quanh nhà. Tôi từng nghe thế hệ trước nói: “Cây âm không trồng nhà, cây dương không trồng mồ mả”. Cây âm là gì? Có những loại cây duong nào?

    Cây xanh có thể làm tăng vẻ đẹp cho ngôi nhà. Đồng thời, cây xanh có thể làm giảm các chất ô nhiễm không khí và có thể làm cho khung cảnh xung quanh ngôi nhà trở nên đẹp hơn.

    Ví dụ, cây hồng có nghĩa là thịnh vượng, cây lựu có nghĩa là khả năng sinh sản, là sự giàu có. Có thể nói, trồng cây trong sân cũng có thể đóng vai trò làm ngôi nhà thịnh vượng.

    Mộ là nơi người đã khuất sống, chúng tôi gọi là “ngôi nhà ma”, xung quanh mộ người ta cũng sẽ trồng một số cây như cây bách, thông là những cây canh mộ điển hình. Trồng hai loại cây này cạnh mộ sẽ mang lại sự trường thọ. Ý nghĩa về tài lộc. Nhưng việc trồng cây ngoài sân và trồng cây cạnh mộ lại rất đặc biệt, người xưa có câu “cây âm bóng mát không vào nhà, cây dương không vào mộ”. Cây âm có bóng mát và cây dương là cây gì? Xem nhà bạn có cái nào không?

    Cây âm dâm mát ‘kiêng kị’ trồng trong nhà là cây gì?

    1. Cây dâu tằm

    Không nên trồng cây dâu tằm trong sân vì chúng mang ý nghĩa không tốt, trong văn hóa truyền thống, tang lễ gắn liền với cái chết, các từ “dâu” và “tang” trong cây dâu đều đồng âm nên trồng cây dâu trong sân sân được coi là biểu tượng không may mắn.

    Tất nhiên, trên đây là câu nói mê tín, cây dâu không nên trồng ngoài sân chủ yếu vì lá và quả của cây dâu dễ thu hút các loại côn trùng khác nhau, nếu cây dâu trồng ở sân trước cửa thì ban đêm côn trùng sẽ bay vào phòng theo ánh đèn, ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc nghỉ ngơi của mọi người.

    Thứ hai, tán dâu tương đối rậm rạp, trồng cây dâu ngoài sân dễ dẫn đến nhà thiếu ánh nắng, người sống trong môi trường khép kín lâu ngày dễ mắc bệnh. Ngoài ra, quả dâu khi trưởng thành sẽ rụng nhiều, dễ để lại vết ố bẩn trên mặt đất, cần phải vệ sinh thường xuyên, điều này sẽ làm tăng gánh nặng bảo trì sân ở một mức độ nhất định nên không thích hợp để trồng cây dâu trong sân.

    trồng cây phong thuỷ,

    2. Cây liễu

    Cây liễu là loại cây mang tính nữ điển hình, khi đến mộ cúng tổ tiên, người ta thường cắm một cành liễu trước mộ, sau đó treo một ít tiền trên cành liễu, đây gọi là “làm lễ”, biểu thị. Ngoài ra, khi làm lễ trong các nghi lễ an táng, người con hiếu thảo thường phải cầm một cây gậy hiếu thảo, cây gậy hiếu thảo ở đây được làm bằng cây liễu, tương truyền có tác dụng “gọi hồn”. Theo người xưa, cây liễu không nên trồng ngoài sân.

    Trong mắt một số người, cây liễu có ý nghĩa xấu, cách phát âm của “liu” và “liu” giống nhau, họ cho rằng cây liễu tượng trưng cho “trượt đi”, vì vậy người ta cho rằng cây liễu không nên được trồng xung quanh nhà, đặc biệt là phía sau nhà.

    Mặc dù không có cơ sở khoa học cho những nhận định trên nhưng cây liễu trong quá trình sinh trưởng sẽ tạo ra những bông hoa liễu, những bông hoa liễu rơi theo gió vào mùa xuân rất dễ bị hít vào cơ thể và gây dị ứng. Ngoài ra, hệ thống rễ của cây liễu thường phát triển nhanh chóng và mở rộng ra diện rộng, không những gây ảnh hưởng đến sự phát triển của các cây xung quanh khác, thậm chí có thể làm hỏng đường ống hoặc móng ngầm, ngôi nhà có nguy cơ bị nứt, sập. Có câu “Không trồng dâu đằng trước thì đằng sau không trồng liễu”.

    trồng cây phong thuỷ,

    3. Cây hoa hoè

    Cây Sophora japonica (hoa hoè) là một loại cây rụng lá phổ biến, còn được gọi là Sophora japonica hoặc Sophora japonica Trung Quốc. Chúng là những cây phát triển nhanh, duyên dáng và thường được trồng ở công viên, đường phố và sân trong. Hoa của cây Sophora japonica có mùi thơm, khi nở có màu trắng hoặc vàng nhạt rất đẹp, gỗ cứng và bền nên thường được dùng làm đồ mộc, đồ thủ công.

    Cây Sophora japonica không có yêu cầu khắt khe về đất, có thể phát triển bình thường ở điều kiện đất chua đến vôi và hơi mặn-kiềm, vì vậy cây sophora japonica rất phổ biến ở nông thôn nhưng không thích hợp trồng ngoài sân.

    Chữ “槐” trong cây hoa hoè được ghép từ chữ “木” và chữ “鬼” nên cây hoa hoè cũng là một loại cây bóng mát, tổ tiên chúng ta mê tín cho rằng trồng cây hoa hoè trong sân sẽ gặp điều xui xẻo. Tất nhiên, đây là không có cơ sở khoa học cho nhận định này.

    Giải thích khoa học: Cây hoa hoè là cây cao, tán tươi tốt, thân tương đối dày. Nếu diện tích sân nhỏ, trồng cây hoa hoè có thể chiếm gần hết diện tích, ảnh hưởng nghiêm trọng đến ánh sáng trong nhà, thứ hai, cây hoa hoè vào mùa hoa tiết ra một lượng lớn phấn hoa, một số người có thể bị dị ứng với phấn hoa hoè, gây ra các triệu chứng dị ứng. Do đó, trồng cây hoa hoè trong sân sẽ ảnh hưởng đến sự thoải mái của dân xung quanh sân, đặc biệt là những người nhạy cảm với các triệu chứng dị ứng.

    trồng cây phong thuỷ,
    Ads

    Cây Dương không trồng mộ là cây gì?

    1. Cây đào

    Người xưa có câu: “Sau mộ không nên có cây, dây leo, trước mộ không nên có hoa đào”. Trong văn hóa truyền thống, gỗ đào là loại gỗ nam tính điển hình. Gỗ đào kiếm là biểu tượng của sự canh giữ. xua đuổi tà ma, mồ mả là nơi an nghỉ, cây đào trồng cạnh mộ có mâu thuẫn với nhau nên trồng cây đào cạnh mộ là điều cấm kỵ.

    Khi nhắc đến quả đào, người ta thường nghĩ đến đào, vì vậy quả đào còn là biểu tượng của sự trường thọ, thông thường người cao tuổi thường chuẩn bị bánh hình quả đào cho ngày sinh nhật của mình, tượng trưng cho sự trường thọ của người già. Mộ tượng trưng cho cái chết, màu hoa đào đỏ tươi, trồng cây đào cạnh mộ trang nghiêm sẽ trông không hợp chỗ.

    trồng cây phong thuỷ,

    2. Tre

    Người xưa có câu: “Thà không ăn thịt còn hơn sống không có tre”, trúc xanh quanh năm tượng trưng cho sự kiên trì, tre thường được trồng trước và sau nhà.

    Người xưa có câu: “Trúc mọc trước mộ thì phải dời mồ”, tức là không nên trồng tre trúc cạnh mộ. Trước hết, hệ thống rễ tre rất phát triển, nếu cạnh mộ có tre, hệ thống rễ tre rất có thể sẽ kéo dài vào bên trong mộ, gây hư hại cho lăng mộ và quan tài. Sự phát triển tươi tốt của tre thường thu hút một số loài động vật đến làm tổ xung quanh rừng tre, hoặc đậu trên đó, mộ có thể có lỗ hoặc đơn giản là bị sập. Để bảo vệ lăng mộ và tỏ lòng thành kính với người đã khuất, việc trồng tre cạnh mộ là không phù hợp.

    trồng cây phong thuỷ,

    3. Cây tông dù

    Ngoài cây đào, cây trúc cũng không thích hợp trồng cây tông dù cạnh mộ, có ba nguyên nhân chính:

    Trước hết, cây tông dù là loại cây sinh trưởng nhanh, bộ rễ phát triển tốt nên dễ phát triển nhanh xung quanh lăng, có thể làm hỏng kết cấu của lăng và dễ gãy, nếu người hái không cẩn thận, có thể bị ngã do cành gãy, rất nguy hiểm. Nếu một người bị ngã khi đang hái, một số người có thể mê tín tin rằng tổ tiên của họ đã không bảo vệ.

    Ngoài ra, cây tông dù là cây nam tính, mồ mả là nơi có năng lượng âm mạnh, trồng cây cạnh mộ có thể ảnh hưởng đến phong thủy, vì mục đích hòa bình không nên trồng cây tông dù cạnh mộ.

    trồng cây phong thuỷ,

    Tóm lại, trồng cây trong sân có thể giúp con người tận hưởng được lợi ích về vẻ đẹp, sự trong lành, bóng mát, mát mẻ,… đồng thời đáp ứng được nhu cầu tâm lý và giá trị thực tiễn của con người. Trong văn hóa truyền thống của chúng ta, việc chọn cây trong nhà và xung quanh mộ đều mang tính âm dương. Những cây che bóng như cây dâu, cây liễu, cây hoa hoè không thích hợp trồng ở môi trường trong nhà, còn những cây che nắng như cây đào, cây tre, cây tông dù không thích hợp trồng xung quanh mộ.

    Dù trồng cây trong sân hay bên mộ, khi chọn cây chúng ta cũng phải xem xét đầy đủ đặc điểm sinh trưởng và tác động của cây đến môi trường để con người và thiên nhiên có thể chung sống hòa hợp.

  • 61 tuổi, tôi kết hôn với mối tình đầu. Đêm tân hôn cởi áo vợ mà tôi sốc điếng người, quá đau xót cho những gì cô ấy đã trải qua

    61 tuổi, tôi kết hôn với mối tình đầu. Đêm tân hôn cởi áo vợ mà tôi sốc điếng người, quá đau xót cho những gì cô ấy đã trải qua

    Năm nay tôi đã 61 tuổi, từng có một cuộc hôn nhân viên mãn. Vợ chồng tôi mở cửa hàng kinh doanh ở thành phố, công việc làm ăn khá phát đạt nên nhà tôi cũng thuộc dạng có của ăn của để. Vợ chồng tôi chỉ có một cô con gái, con bé cũng đã lấy chồng. Sau khi kết hôn, thấy vợ chồng con gái hạnh phúc hòa thuận, tôi và vợ rất vui mừng, thầm nghĩ cuộc đời chẳng còn gì phải lo lắng nữa.

    Thế nhưng, cuộc đời mà, đâu ai biết trước. 6 năm trước, vợ tôi qua đời vì UT vú. Cú sốc đó khiến tôi suy sụp, chẳng còn tâm trí đâu mà tiếp tục công việc. Tôi giao hết việc kinh doanh lại cho con gái và con rể.

    Ban đầu, tôi nghĩ mình sẽ ổn. Tôi rủ vài người bạn thân đi du lịch, tìm niềm vui trong những chuyến đi. Nhưng được vài lần thì dịch bệnh xảy ra, tôi buộc phải ở nhà. Quanh quẩn một mình trong căn nhà trống trải, tôi thấy mình như muốn trầm cảm. Con gái thấy không ổn nên khuyên tôi nên tìm người bạn đời mới để ông bà có thể chăm sóc lẫn nhau, tâm sự với nhau những điều trong lòng. Không chịu được cảm giác một mình, tôi cũng đồng ý và hứa với con gái rằng sẽ thử tìm đối tượng để tìm hiểu.

    Con gái tôi nhờ trung tâm mai mối, sắp xếp cho tôi vài buổi xem mắt. Thế nhưng tất cả những đó đều chẳng đi đến đâu, người thì tính cách không phù hợp, người thì mở miệng ra đã nhắc chuyện tiền bạc khiến tôi rất khó chịu. Vài lần như vậy, tôi nghĩ chắc duyên chưa tới, thôi thì cứ để mọi chuyện tự nhiên, cái gì đến rồi sẽ đến.

    Và quả thật, số phận thực sự là điều kỳ diệu.

    Một ngày cách đây nửa năm, tôi về tham dự tiệc sinh nhật của một người bạn học cũ mà đã lâu không gặp. Mấy chục năm mất liên lạc, mãi 3 năm trước mới gặp lại nhau, thế nên khi nhận được lời mời, tôi vui vẻ bắt xe đến nhà người bạn đó. Khoảnh khắc đẩy cửa bước vào, tôi nhìn thấy một gương mặt vừa lạ vừa quen. Cô ấy cũng đang nhìn về phía tôi. Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, cả hai chúng tôi đều bất ngờ tới mức điếng người. Bao nhiêu kỷ niệm thời còn son cứ thế ùa về.

    Cô ấy là Thư, là mối tình đầu của tôi, kém tôi 3 tuổi. Chúng tôi cùng quê nhưng khác làng. Hồi trẻ cô ấy rất xinh đẹp, có nhiều người thích nhưng cô ấy lại chọn tôi. Lúc đó, vì gia đình đều rất nghèo, bố mẹ cô ấy muốn con gái được đổi đời nên ngăn cấm không cho lấy tôi. Sau đó cô ấy kết hôn với một người đàn ông trên thị trấn, cũng từ đó chúng tôi mất liên lạc.

    Mặc dù chúng tôi đã không gặp nhau mấy chục năm nhưng chỉ cần nhìn thoáng qua tôi đã nhận ra Thư. Cô ấy mỉm cười: “Lâu không gặp, dạo này anh khỏe không?”

    Sau khi trò chuyện với cô ấy nhiều hơn, tôi biết Thư ly hôn cách đây 20 năm và có một cậu con trai đã lập gia đình. Trước khi nghỉ hưu, cô ấy dạy tại một trường tiểu học ở cùng thành phố nơi tôi sống, vậy mà chúng tôi chưa từng gặp nhau bao giờ. Hóa ra, hôn nhân của Thư rất ngắn ngủi, sau khi con trai chào đời, chồng cô ấy ngoại tình với vợ người khác, còn thường xuyên bạo lực vợ con.

    Lúc đó, việc ly hôn là một điều vô cùng xấu hổ. Gia đình cô ấy cho rằng điều đó như bôi tro trát trấu vào mặt, không chịu nhận mẹ con Thư nên cô ấy quyết tâm đưa con lên thành phố tìm việc. Sau đó, Thư trở thành giáo viên tiểu học, một mình nuôi con. Con trai Thư lấy vợ và đang sinh sống ở một tỉnh khác.

    Sau buổi gặp mặt định mệnh ấy, chúng tôi có trò chuyện và gặp nhau thêm một số lần.  Rồi tôi ngỏ lời muốn nối lại với Thư, tôi muốn cùng cô ấy bầu bạn tuổi về già. Thu im lặng rất lâu rồi từ chối tôi. Tôi ngạc nhiên hỏi lý do, Thư ngập ngừng rồi đáp: “Em…em không còn là một người phụ nữ nguyên vẹn nữa”.

    Nhưng tôi gạt đi, tôi nói rằng chỉ muốn ở bên cô ấy, còn những cái khác tôi không quan tâm. Cuối cùng cô ấy mỉm cười gật đầu với tôi trong nước mắt và đồng ý lấy tôi.

    Sau đó, chúng tôi đều hỏi ý kiến các con. Cả con gái tôi và con trai Thư đều rất ủng hộ, chúng nói không thể ở bên cạnh bố mẹ nên chúng tôi có thể chăm sóc nhau khiến chúng yên tâm làm việc.

    Ngày kết hôn, tôi và Thư chỉ làm một bữa cơm thân mật mời con cái trong gia đình đến chung vui. Đêm tân hôn, trong ánh đèn ấm áp, tôi đưa tay tháo cúc áo của Thư. Chiếc áo rơi xuống, tôi giật mình. Tôi thấy ngực trái của cô ấy dày đặc những vết khâu.

    Tôi sốc đến mức không thể nói được. Trong phút chốc, tôi tự hỏi vết sẹo này đau đớn đến mức nào, tại sao Thư lại phải chịu đựng điều đó? Lúc này, gương mặt Thư tràn ngập nước mắt, nghẹn ngào nói: “Em nói rồi, em không còn nguyên vẹn nữa…”.

    Lúc này tôi mới tỉnh táo lại, tôi ôm cô ấy và nói: “Không sao đâu, chỉ là anh hơi bất ngờ thôi. Chuyện gì đã xảy ra với em, em mắc bệnh gì sao?”

    Ảnh minh họa

    Hóa ra Thư từng được chẩn đoán mắc bệnh UT vú – căn bệnh quái ác đã cướp đi người vợ quá cố của tôi. Thư phát hiện bệnh cách đây 6 năm, rất may là được phát hiện sớm nhưng vẫn phải cắt bỏ một bên. Cô đã đi khám định kỳ 6 năm nay và may mắn không hề tái phát. Nhưng vì thiếu một bên ngực nên Thư dần trở nên tự ti. Bác sĩ và gia đình đã động viên Thư nhiều lần rằng còn sống mới là điều quan trọng nhất.

    Vì thế, khi nghe tôi nói muốn nối lại quan hệ với cô ấy vào ngày hôm đó, Thư đã đấu tranh nội tâm rất lâu, sợ tôi sẽ không thích cô ấy. Ban đầu Thư muốn giải thích với tôi nhưng tôi đã ngắt lời khiến Thư ngại không dám mở lời nữa.

    Nghe xong những lời cô ấy nói, tôi bật khóc. Thư nhìn tôi và nói: “Nếu anh thấy phiền và không thể chấp nhận thì em có thể rời đi ngay bây giờ và làm thủ tục ly hôn vào ngày mai”.

    Tôi nắm lấy tay Thư, khẳng định không bao giờ có chuyện đó. Tôi đã hứa với Thư và con trai cô ấy rằng sẽ chăm sóc Thư và bầu bạn cùng cô ấy, tôi nhất định sẽ làm được. Với cái tuổi của chúng tôi bây giờ, có được sức khoẻ là vui lắm rồi, chút khiếm khuyết trên cơ thể nào có đáng gì?

    Bây giờ, chúng tôi sống rất hạnh phúc, cùng nhau đi bộ mỗi ngày, cùng nhau đọc báo, cùng nhau mua đồ và nấu ăn, cùng nhau trò chuyện. Mong rằng cuộc sống này sẽ kéo dài thật lâu, vậy là tôi đủ mãn nguyện rồi.

  • Tôi bỏ Hưng – anh người yêu 4 năm nhưng nghèo để cưới doanh nhân hơn 1 giáp. Nhưng câu nói của anh trong đêm tân hôn đã khiến tôi sụp đổ

    Tôi bỏ Hưng – anh người yêu 4 năm nhưng nghèo để cưới doanh nhân hơn 1 giáp. Nhưng câu nói của anh trong đêm tân hôn đã khiến tôi sụp đổ

    Tôi từng yêu một chàng trai nghèo ở quê suốt 4 năm. Anh ấy hiền lành, chăm chỉ, và luôn cố gắng vì tôi. Nhưng cuộc sống cơ cực của anh không thể mang lại cho tôi tương lai mà tôi khao khát. Khi quyết định chia tay để kết hôn với một người đàn ông giàu có, tôi đã hứng chịu không ít lời chỉ trích từ gia đình và bạn bè. Họ nói tôi tham lam, thực dụng. Nhưng trong lòng, tôi tin mình chọn đúng. Tôi không thể sống mãi trong cảnh nghèo khó.

    Chồng tôi tên Khánh, anh là một doanh nhân thành đạt hơn tôi 12 tuổi. Chúng tôi quen nhau qua mai mối, và chỉ sau 6 tháng, anh đã ngỏ lời cầu hôn. Ở anh, tôi thấy được sự chín chắn, một cuộc sống đầy đủ, không phải lo nghĩ về cơm áo gạo tiền. Thế nhưng, đến đêm tân hôn, những lời anh nói khiến tôi chết lặng và nhận ra mình đã sai lầm.

    Tiệc cưới xa hoa kết thúc, chúng tôi trở về căn biệt thự của anh. Căn phòng ngủ được trang trí lộng lẫy, mọi thứ đều hoàn hảo như trong giấc mơ. Tôi vui mừng khôn xiết vì sau hôm nay, tôi đã trở thành bà chủ của căn biệt thự triệu đô trên phố.

    Nhưng khi đèn tắt thì anh lại ôm gối sang phòng khác ngủ, ánh mắt anh trầm xuống, không còn vẻ vui mừng như ban ngày.

     “Anh muốn nói với em điều này” – anh bắt đầu, giọng điềm tĩnh nhưng có chút nặng nề. trên tay anh cầm tờ giấy mà tôi có cảm giác ẩn chứa điều gì đó rất khủng khiếp..

    Tôi nhìn anh, trong lòng dấy lên một nỗi lo lắng. Anh đưa cho tôi tờ gig dấy lên một nỗi lo lắng.

     “Anh từng có một cuộc hôn nhân thất bại. Vợ cũ anh đã bỏ đi sau khi anh quyết định triệt sản. Anh không muốn sinh con nữa, vì anh không có thời gian và anh nghĩ việc nuôi dạy con cái không phù hợp với cuộc sống của mình”.

    Tôi ngỡ ngàng, không tin vào tai mình. Những lời anh nói như gáo nước lạnh dội thẳng vào hy vọng và ước mơ của tôi. Tôi muốn có một gia đình, muốn có những đứa con để vun đắp hạnh phúc, nhưng anh đã đóng lại cánh cửa đó mà không một lời bàn bạc trước.

    (Ảnh minh họa)

    – “Tại sao anh không nói với em sớm?”. Tôi nghẹn ngào, nước mắt trào ra. “Em đã từ bỏ tất cả để đến với anh, vậy mà anh lại giấu em chuyện này?”

    Anh nhìn tôi, ánh mắt anh không có vẻ áy náy, chỉ có sự bình thản.

     “Anh nghĩ em lấy anh không phải vì muốn có con, mà vì em muốn một cuộc sống đủ đầy hơn. Anh tin em sẽ hiểu và chấp nhận điều này”.

    Đêm đó, tôi không thể ngủ. Cả căn phòng sang trọng như đang bóp nghẹt lấy tôi. Hình ảnh chàng trai nghèo ở quê lại hiện về. Anh ấy từng nói với tôi:

     “Chúng ta không giàu, nhưng anh sẽ làm tất cả để em hạnh phúc. Chỉ cần em tin anh”.

    Tôi đã cười nhạt trước lời hứa đó. Nhưng giờ đây, giữa căn biệt thự lộng lẫy này, tôi lại thèm khát sự chân thành ấy biết bao.

    Những ngày sau, tôi cố gắng giữ vẻ ngoài bình thường. Tôi không dám kể với ai về sự thật. Mỗi ngày sống bên anh Khánh, tôi càng thấy lạc lõng. Anh là người chồng tốt, chu cấp đầy đủ, nhưng khoảng cách trong tâm hồn giữa chúng tôi ngày càng lớn.

    Tôi đã suy nghĩ rất nhiều, tự hỏi mình có thể sống tiếp cuộc hôn nhân này không. Nhưng mỗi khi thấy anh hờ hững trước mong muốn làm mẹ của tôi, tôi nhận ra mình không thể thay đổi anh. Ngày mai, tôi sẽ quyết định rời xa cuộc hôn nhân này vì tôi biết mình không thể ôm hy vọng có con với 1 người đàn ông đã triệt sản.

  • Bạn gái chàng cán bộ trẻ Bộ Ngoại giao gặp TNGT ở Nghệ An suy sụp khóc nghẹn: “Anh như một món quà mà ông trời đã ban tặng cho em, chỉ tiếc rằng ông trời lại lấy anh đi sớm quá

    Bạn gái chàng cán bộ trẻ Bộ Ngoại giao gặp TNGT ở Nghệ An suy sụp khóc nghẹn: “Anh như một món quà mà ông trời đã ban tặng cho em, chỉ tiếc rằng ông trời lại lấy anh đi sớm quá

    😢 Người yêu chàng cán bộ trẻ Bộ Ngoại giao gặp TNGT khóc nghẹn chia sẻ: “Anh như một món quà mà ông trời đã ban tặng cho em, chỉ tiếc rằng ông trời lại lấy anh đi sớm quá”

    Những lời nhắn gửi giản dị nhưng chất chứa biết bao yêu thương và tiếc nuối, khiến nhiều người rơi nước mắt. Một mối duyên quá đẹp của cặp đôi trai tài gái sắc đã không thể tiếp tục, để lại khoảng trống quá lớn trong lòng những người ở lại.

    Cô chia sẻ:
    “Gửi anh yêu quý!

    Mới bước sang ngày đầu tiên của năm 2026 thôi mà anh nỡ lòng nào ra đi không một lời từ biệt.
    Em không thể quên khoảnh khắc em nhận tin như sét đánh ngang tai, không thể tin nổi anh ạ.

    Anh như một món quà mà ông trời đã ban tặng cho em, chỉ tiếc rằng ông trời lại lấy anh đi sớm quá. Nỗi đau này làm sao có thể nguôi ngoai đây anh, anh về bên ấy nhớ phù hộ cho gia đình và em nha. Cảm ơn anh vì đã đến bên và yêu em, anh đã vất vả nhiều lắm rồi. Những kỉ niệm đẹp đẽ này em xin lưu giữ tại đây và trong tim em.

    Hẹn gặp anh ở một kiếp sống khác, ta sẽ được sống và yêu một cách trọn vẹn hơn anh nhé! Em yêu thương và nhớ anh rất nhiều 🤍

    Vụ TNGT thông xảy ra vào đúng ngày 1/1/2026 đã khiến anh X. S (sinh năm 2001) ra đi mãi mãi, ngay trước thời khắc anh chuẩn bị trở về sum vầy cùng gia đình trong kỳ nghỉ Tết Dương lịch.

    Khi băng qua quốc lộ 48E để sang bên kia đường là về đến nhà, anh không may bị xe khách tông và không qua khỏi.

    Anh S. là cán bộ trẻ đang công tác tại Bộ Ngoại giao, mang trong mình nhiều ước mơ, hoài bão và khát vọng cống hiến. Sự ra đi đột ngột của anh để lại nỗi tiếc thương vô hạn cho gia đình, đồng nghiệp và những người đã từng biết đến một người trẻ hiền lành, đầy trách nhiệm.

    Một tương lai rộng mở đã khép lại khi tuổi đời còn rất trẻ.

    Chia sẻ với chúng tôi, Hà An cho biết mình nhận tin dữ vào khoảng 4h30 sáng ngày 1/1, lúc đó cô đang ở nhà: “Anh họ của anh ấy (tên ở nhà của S. – PV) gọi điện cho mình, anh ấy nói ‘S. gặp tai nạn em à, sợ không qua khỏi, giờ bọn anh đang trên đường về nhà gấp, nếu được thì em cũng cố gắng sắp xếp công việc để về với S. nhé’.

    Khi đó mình đang ngủ, chưa thể định hình được anh ấy nói gì nên chỉ “Dạ” và cúp máy. Sau khi định thần lại, mình liền mở điện thoại lên và xem tin nhắn. Tin nhắn cuối cùng của anh ấy gửi cho mình là ‘Khoảng 1 tiếng nữa anh về tới nhà’ vào lúc 2h sáng. Mình không nghĩ gì cả mà bấm gọi điện cho anh ấy luôn nhưng điện thoại không đổ chuông…

    Chính khoảnh khắc ấy mình nhận ra anh ấy thực sự đã đi rồi, rất đột ngột và bàng hoàng. Tay chân mình run lẩy bẩy, mình không thể đứng vững nhưng đã cố chạy qua phòng mẹ để báo với mẹ” .

    Sau đó Hà An và mẹ cô liền sắp xếp đồ đạc, 6h sáng đã xuất phát từ Hà Giang (cũ), vượt gần 600km về Nghệ An. Sau 12 tiếng di chuyển thì Hà An có mặt tại nhà người yêu.

    “Thật sự thì anh ấy ra đi người đau lòng nhất là bố mẹ và người thân của anh nhưng bản thân mình cũng đau lòng không kém. Trong lúc mình ở trên xe, mọi người ở 2 nhà đều xót xa, hỏi han từng chút một xem mình đi về tới đâu, có an toàn hay không.

    Bố mẹ mình cũng rất thương cho anh và cho mình, vì 2 đứa rất có duyên, yêu thương nhau và đang cùng cố gắng cho tương lai” – Hà An tâm sự.

    Về chuyện tình cảm, Hà An cho biết mình và S. quen nhau từ cuối tháng 8/2025, bắt đầu từ một mối lương duyên tình cờ. Cặp đôi lướt thấy nhau trên MXH nên kết bạn và nhắn tin chuyện trò, trước đó không có một mối liên kết nào.

    Sau khi trò chuyện và tìm hiểu, cả hai mới biết cùng quê ở Nghệ An và có vài người bạn chung. Dù gia đình Hà An đang sống ở Tuyên Quang nhưng quê nội của cô là ở Nghệ An, cùng huyện Tân Kỳ (cũ) với S., 2 nhà cách nhau khoảng 10km.

    “Mình không thể quên một điều gì hết, vẫn nhớ tất cả mọi thứ, tất cả chi tiết từ ngày đầu bọn mình gặp nhau. khoảnh khắc nào cũng là đáng nhớ đối với mình. Trong quá trình yêu nhau, dù mới 5 tháng nhưng bọn mình trải qua rất nhiều sóng gió và thử thách, mãi mới êm đềm một chút thì giờ phải ly biệt…” – Hà An nói.

    Hà An đã rất buồn. Cô cho biết: “Mình tạo kênh đó để chia sẻ về chuyện của 2 đứa. Mình đã đăng khá nhiều video và cũng có bài viral, được mọi người biết đến. Vì vậy khi việc này xảy ra, mình cũng muốn đăng lên video cuối cùng, phần để thông báo và tưởng nhớ anh ấy, phần còn lại là muốn lưu giữ những gì đẹp nhất đã từng trải qua.

    Mình đã làm video ấy vào tối hôm qua, khi đang trên đường trở về nhà, vừa làm mà vừa khóc. Mình nghĩ chắc mọi người sẽ hiểu được lòng mình lúc này. Bản thân mình còn đang không biết phải sống tiếp ra sao khi không còn anh ấy bên cạnh…”.

     

    Vừa từ Hà Nội về Nghệ An nghỉ tết Dương lịch, anh S. băng qua đường để vào nhà thì không may bị ô tô tông trúng, tử vong tại chỗ.

  • Chiếc oto khổ nhất lúc này

    Chiếc oto khổ nhất lúc này

    Cân nhắc trước khi xem Video

    Bài viết không nhằm cổ xuý hay khuyến khích bất kỳ hành động tiêu cực nào, mà chỉ mang mục đích chia sẻ và lên án những hành vi sai trái.

    Cân nhắc trước khi xem Video

    Bài viết không nhằm cổ xuý hay khuyến khích bất kỳ hành động tiêu cực nào, mà chỉ mang mục đích chia sẻ và lên án những hành vi sai trái.

  • Phụ nữ lẳng lơ hễ mở miệng là nói 3 câu này, nhất là câu số 1: Đàn ông nên tránh thật xa

    Phụ nữ lẳng lơ hễ mở miệng là nói 3 câu này, nhất là câu số 1: Đàn ông nên tránh thật xa

    Một người đàn bà có tính lẳng lơ làm thế nào để nhận ra? Hãy xem cô ta có thường xuyên nói những điều này không nhé!

    Phụ nữ lẳng lơ yêu người này nhưng vẫn tơ tưởng tới người khác. Đối với họ, việc “đong đưa” người khác giới giống như một hành trình săn bắt thú vị, và nếu có thể chinh phục được thì họ sẽ sung sướng hưởng thụ cảm giác của người chiến thắng.

    Đàn bà lẳng lơ thường không có điểm dừng, họ sẵn sàng thả thính bất cứ ai trong tầm ngắm bằng những câu nói như này:

    Em muốn tìm một người đàn ông

    5

    Người phụ nữ thường nghĩ gì nói đấy và nếu cô ấy nói rằng: “em muốn tìm một người đàn ông” thì chắc chắn rằng cuộc sống tình cảm của những người này không hề bằng phẳng.

    Những người phụ nữ này thường tìm đến đàn ông để giải tỏa những áp lực trong cuộc sống, đôi khi cũng chỉ là thỏa mãn ham muốn của bản thân. Ngay cả khi họ đã gặp được người đàn ông mình thích, họ sẽ không dành tặng cho người đàn ông đó hoàn toàn cuộc đời của họ. Trong tình yêu, họ thường hướng đến những cái mới, kể cả những người đàn ông mới, đó là lý do tại sao những người phụ nữ này rất khó để tìm được người bạn đời của mình.

    Anh có thể đi cùng em không?

    2

    Đối với người phụ nữ bình thường, thì nếu không có quan hệ tình cảm, họ sẽ không bao giờ nói câu này. Tuy nhiên, đối với những người phụ nữ lẳng lơ, họ thường đặt câu nói này trên môi, ở bất cứ đâu, trên Wechat hay trong cuộc sống hằng ngày.

    Họ rất giỏi tán tỉnh, đong đưa đối với đàn ông, và tất nhiên rất khó người đàn ông nào có thể vượt qua sự cám giỗ này.

    Anh có nhớ em không?

    1

    Điều đàn ông giỏi nhất là ăn nói ngọt ngào, dùng những lời đường mật để giữ trái tim phụ nữ. Phụ nữ giỏi nhất là thể hiện sự quyến rũ trước mặt đàn ông, khiến họ bị mê hoặc và giữ lại trái tim của họ.

    Nếu người phụ nữ thường nói: anh có nhớ em không?

    Loại phụ nữ này thường giao du với nhiều bạn trai khác giới. Đây giống như một miếng mồi do người phụ nữ thả ra, họ thường hả hê, thích thú với những gì mình đạt được và rất khó người đàn ông nào có thể thoát khỏi lòng bàn tay của cô ấy.